Khám phá
Duyệt toàn bộ kho luyện tập.
Nhiều người cho rằng dù ngày càng có nhiều người đọc tin trên mạng, báo in sẽ vẫn là nguồn tin quan trọng nhất của phần lớn mọi người. Tôi không đồng ý với quan điểm này, vì các nền tảng số đã thay đổi cách đa số mọi người tiếp cận thông tin. Không thể phủ nhận rằng báo in giữ chuẩn mực biên tập cao hơn và vì thế đáng tin hơn các bài báo trên mạng. Nhưng lập luận bênh vực báo in chỉ đúng nếu độ tin cậy là thứ duy nhất giữ chân người đọc. Trên thực tế, hiện nay phần lớn mọi người quan tâm đến tốc độ và sự tiện lợi hơn là việc biên tập cẩn thận. Tin nóng xuất hiện trên mạng chỉ sau vài phút và có thể đọc được trên bất kỳ thiết bị di động nào, một tốc độ mà báo chí truyền thống không thể nào theo kịp. Khoảng cách về tốc độ đó khiến báo in không còn phù hợp để làm nguồn tin chính cho những thông tin cần cập nhật nhanh, trong khi loại thông tin này lại chiếm phần lớn tin tức người ta đọc mỗi ngày. Sự thay đổi giữa các thế hệ càng làm cho lập luận bảo vệ báo in yếu đi. Vì người trẻ ở phần lớn các nước phát triển lớn lên chỉ đọc tin qua mạng xã hội và các ứng dụng tin tức, việc mong họ chuyển sang đọc báo giấy là không thực tế. Hãy thử nghĩ đến một sinh viên ở Hàn Quốc hay Thụy Điển chưa từng mua một tờ báo nào nhưng mỗi ngày đọc hàng chục bài trên điện thoại. Nếu xu hướng này tiếp tục, và không có dấu hiệu nào cho thấy điều ngược lại, tỉ lệ người phụ thuộc vào báo in sẽ giảm dần theo từng thập kỷ. Vì những lý do trên, báo in có nhiều khả năng trở thành một sản phẩm dành cho số ít hơn là tiếp tục giữ vai trò kênh tin tức chủ đạo. Tóm lại, dù báo in truyền thống có những chuẩn mực báo chí đáng giá, tốc độ của môi trường số cùng với sự thay đổi trong thói quen của các thế hệ đã khiến các nền tảng trực tuyến trở thành nguồn tin được ưa chuộng của phần lớn mọi người. Xu hướng này sẽ chỉ mạnh lên trong những năm tới.
Nhiều người cho rằng tổn hại môi trường là hệ quả không thể tránh khỏi của tăng trưởng kinh tế. Tôi không đồng tình, bởi công nghệ hiện đại và những chính sách hợp lý có thể giúp các quốc gia phát triển mà không lặp lại những sai lầm về môi trường trong quá khứ. Phải thừa nhận rằng có người cho rằng công nghiệp hóa luôn dẫn đến hủy hoại môi trường, vì trong lịch sử, mọi quốc gia giàu có đều từng trải qua một giai đoạn ô nhiễm nặng nề trên đường phát triển. Cách lập luận này dựa trên quan niệm rằng các nước đang phát triển buộc phải đi theo con đường phát thải nhiều carbon như những nước đi trước. Tuy nhiên, lập luận đó bỏ qua một thực tế là các nền kinh tế mới nổi ngày nay có thể tiếp cận những công nghệ sạch mà ở những giai đoạn công nghiệp hóa trước đây hoàn toàn chưa có. Vì các nguồn năng lượng tái tạo như điện mặt trời và điện gió hiện đã rẻ hơn nhiên liệu hóa thạch ở nhiều khu vực, các nước đang phát triển có thể bỏ qua hẳn giai đoạn phát triển hạ tầng dựa vào than đá. Điều này khiến quan điểm cho rằng ô nhiễm là không thể tránh khỏi ngày càng khó đứng vững. Hơn nữa, hợp tác quốc tế mang lại cho các nước đang phát triển cả nguồn vốn lẫn kiến thức kỹ thuật để theo đuổi tăng trưởng bền vững. Lấy ví dụ Costa Rica, một quốc gia có thu nhập trung bình nhưng hiện sản xuất hơn 98 phần trăm lượng điện từ các nguồn tái tạo. Đồng thời, kinh tế nước này vẫn tăng trưởng đều đặn trong suốt một thập kỷ qua. Bằng cách đầu tư vào thủy điện và địa nhiệt thay vì nhiên liệu hóa thạch, với sự hỗ trợ từ các tổ chức cho vay và đối tác kỹ thuật quốc tế, quốc gia này đã chứng minh rằng thịnh vượng kinh tế và bảo vệ môi trường có thể song hành. Nếu có thêm nhiều nước đang phát triển nhận được sự hỗ trợ tương tự thông qua các thỏa thuận chuyển giao công nghệ và các quỹ đầu tư xanh, mối liên hệ giữa tăng trưởng kinh tế và tổn hại môi trường có thể yếu đi đáng kể. Tóm lại, dù quá trình công nghiệp hóa trong quá khứ đi kèm với ô nhiễm nghiêm trọng, những tiến bộ về công nghệ sạch và sự hỗ trợ quốc tế hiện đã mở ra cho các nước đang phát triển một lựa chọn khả thi. Vì vậy, tổn hại môi trường không phải là cái giá tất yếu của sự phát triển mà là một thách thức mà chính sách đúng đắn có thể giải quyết hiệu quả.
Hiện nay, phần lớn các quốc gia đều cho học sinh học ngoại ngữ từ rất sớm, trước khi các em vào cấp hai, dù việc này có đáng với chi phí bỏ ra hay không thì vẫn còn nhiều tranh luận. Những giờ học này lấy đi thời gian của các môn khác và cần những giáo viên mà trường tiểu học ít khi có, nhưng tôi cho rằng lợi ích của việc bắt đầu sớm vẫn lớn hơn cả hai hạn chế đó. Có hai ý kiến phản đối đáng được xem xét một cách nghiêm túc. Thứ nhất, quỹ thời gian ở bậc tiểu học là có hạn, nên số giờ dành cho ngoại ngữ buộc phải lấy từ tập đọc và làm toán, những kỹ năng nền tảng mà mọi môn học sau này đều dựa vào. Một đứa trẻ tám tuổi còn đọc chưa thông thì có vấn đề cấp bách hơn nhiều so với việc học từ vựng tiếng Pháp. Ý kiến phản đối thứ hai, và cũng nghiêm trọng hơn, nằm ở chuyện ai sẽ dạy những giờ học đó. Giáo viên tiểu học thường dạy nhiều môn, nên một trường không tuyển được giáo viên nói ngoại ngữ một cách tự tin thì có thể khiến cả lớp bắt chước lỗi sai của thầy cô suốt ba năm. Những học sinh ấy lên cấp hai với một loạt lỗi cần sửa, và giáo viên của các em có thể mất nhiều thời gian chữa thói quen sai chẳng kém gì thời gian dạy cái mới. Tuy nhiên, hai lợi ích của việc học sớm lại nằm ở thời điểm chứ không nằm ở nguồn lực. Ngoại ngữ khác với phần lớn các môn học ở chỗ nó không thể học dồn trong một thời gian ngắn. Môn này chỉ cần một số giờ vừa phải nhưng phải trải dài qua nhiều năm, và đó là lý do nhiều học sinh bắt đầu học từ năm mười một tuổi, đến khi rời trường ở tuổi mười sáu vẫn không thể nói được một đoạn hội thoại. Bắt đầu từ bảy tuổi giúp thời gian tiếp xúc với ngoại ngữ tăng lên gần gấp đôi mà hầu như không làm nặng thêm chương trình của bất kỳ năm học nào. Lợi ích thứ hai là trẻ nhỏ sẵn sàng nói sai mà không thấy ngại. Tâm lý e dè xuất hiện cùng tuổi dậy thì, đúng vào lúc mà ở một hệ thống chỉ dạy ngoại ngữ từ cấp hai, học sinh lần đầu phải phát âm sai trước mặt bạn bè, và nhiều em từ đó không bao giờ xung phong phát biểu nữa. Điều này cũng trả lời cho lo ngại về giáo viên chưa được đào tạo bài bản. Một đứa trẻ rời trường tiểu học mà vẫn dám nói đã có được nền tảng mà giáo viên chuyên môn có thể phát triển thêm, trong khi tâm lý dè dặt một khi đã hình thành ở tuổi dậy thì sẽ khó thay đổi hơn nhiều. Việc dạy ngoại ngữ sớm đúng là lấy đi thời gian của các môn cốt lõi, và nhiều trường tiểu học hiện vẫn chưa đủ điều kiện để dạy tốt. Cả hai vấn đề này đều có thể khắc phục bằng kinh phí và đào tạo, còn thời gian tiếp xúc và sự tự tin mà việc bắt đầu sớm tạo ra thì khó bù đắp về sau hơn nhiều, nên lợi ích vượt trội hơn hạn chế.
Trẻ em là một trong những nhóm người tiêu dùng bị nhắm đến nhiều nhất, thông qua quảng cáo trên tivi và cả những trò chơi các em chơi hằng ngày. Có nhiều ý kiến trái chiều về việc có nên cấm hoàn toàn phần lớn hoạt động quảng cáo này hay không. Tôi phần lớn đồng ý, bởi loại quảng cáo này tác động lên một đối tượng còn quá nhỏ để nhận ra đâu là lời chào hàng, và nó gây ra những tác hại thật sự. Lập luận thuyết phục nhất cho lệnh cấm này là trẻ nhỏ không thể nhận ra bản chất của một mẩu quảng cáo. Người lớn không tin ngay những gì quảng cáo nói vì họ biết doanh nghiệp đang muốn bán hàng cho mình, trong khi một đứa trẻ sáu tuổi lại tiếp nhận thông điệp đó như một thông tin hiển nhiên. Chẳng hạn, hãy nghĩ đến một loại ngũ cốc ăn sáng được một nhân vật hoạt hình quảng cáo với lời hứa rằng ai ăn cũng sẽ khỏe mạnh, và được phát trong giờ chương trình dành cho thiếu nhi. Đứa trẻ ngồi xem sẽ không đem lời hứa đó ra đối chiếu với lượng đường trong sản phẩm. Khoảng cách này khiến lập luận thường được dùng để biện hộ cho quảng cáo, rằng người tiêu dùng có thể tự phán xét, không còn bảo vệ được trẻ em. Tác hại trở nên rõ ràng khi ta nhìn vào chính những sản phẩm đang được tiếp thị. Những sản phẩm được đẩy mạnh tới trẻ em nhiều nhất hiếm khi là trái cây hay sách, mà là bánh kẹo nhiều đường và đồ chơi nhanh hỏng, vì đây là những mặt hàng mang lại lợi nhuận cao nhất. Tiếp xúc lặp đi lặp lại đúng vào độ tuổi hình thành thói quen ăn uống sẽ khiến sở thích với những sản phẩm đó dần trở thành một thói quen kéo dài suốt đời. Phải thừa nhận rằng chính cha mẹ mới là người giữ hầu bao của gia đình và có thể từ chối bất cứ đòi hỏi nào. Tuy nhiên, ít gia đình nào giữ được lập trường đó trước lượng quảng cáo khổng lồ mà con họ tiếp nhận mỗi ngày, và mỗi lần từ chối lại biến một buổi đi mua sắm thành một cuộc tranh cãi. Với những gia đình như vậy, cái giá phải trả là gấp đôi: bữa ăn kém lành mạnh hơn và những xung đột hằng ngày. Đúng là không phải mọi quảng cáo nhắm vào trẻ em đều có hại, nhưng rõ ràng phần lớn trong số đó lợi dụng việc trẻ chưa hiểu hết vấn đề và đẩy tới các em những sản phẩm gây hại. Vì vậy, việc cấm phần lớn hoạt động quảng cáo này là hoàn toàn có cơ sở.
Việc trùng tu các công trình cổ ở nhiều thành phố tiêu tốn những khoản chi khổng lồ của nhà nước, và có ý kiến cho rằng số tiền đó nên được dùng để xây nhà ở và đường sá mới. Việc chi tiền cho công tác trùng tu có hợp lý hay không phần lớn phụ thuộc vào giá trị lịch sử thực sự của những công trình đó. Trong nhiều trường hợp, dồn ngân sách cho nhà ở và đường sá mới thực sự là lựa chọn thiết thực hơn. Lập luận chính là không phải công trình cổ nào cũng có giá trị kiến trúc hay văn hóa thực sự. Nhiều công trình trong số đó chỉ là những tòa nhà đã xuống cấp, và việc duy tu chúng ngốn dần ngân sách công mà không mang lại lợi ích rõ rệt nào cho cộng đồng. Nếu một thành phố đang thiếu nhà ở trầm trọng, việc bỏ ra hàng triệu đô la để trùng tu một dãy nhà kho bình thường từ thế kỷ mười chín là rất khó biện minh, trong khi nhiều gia đình không tìm được chỗ ở vừa với thu nhập. Hơn nữa, đường sá và giao thông công cộng hiện đại trực tiếp nâng cao năng suất làm việc hằng ngày và chất lượng sống của người dân. Đây là những lợi ích mà toàn bộ người dân cảm nhận được ngay lập tức, chứ không chỉ dành cho một nhóm nhỏ khách du lịch tìm đến di sản. Tuy nhiên, khi một công trình thực sự mang giá trị lịch sử hoặc văn hóa, việc trùng tu có thể đem lại những lợi ích mà xây mới không thể nào có được. Những thành phố như Rome và Praha là ví dụ tiêu biểu, bởi những khu trung tâm thời trung cổ được giữ gìn nguyên vẹn ở đó thu hút hàng triệu lượt khách mỗi năm. Nguồn thu từ du lịch mà những khu trung tâm ấy tạo ra lớn hơn rất nhiều so với chi phí trùng tu thường xuyên. Khoản thu này nuôi sống các doanh nghiệp địa phương và tạo ra tiền thuế mà chính phủ có thể quay lại đầu tư cho nhà ở và đường sá. Ngoài du lịch, những công trình như vậy còn góp phần giữ gìn bản sắc của cả một cộng đồng. Một khi những công trình đó bị phá bỏ, tay nghề tích lũy qua hàng thế kỷ kết tinh trong chúng sẽ không thể nào tái tạo được. Phải thừa nhận rằng nếu xét riêng lẻ, khoản chi này có vẻ quá lớn, nhưng chính hoạt động kinh tế mà nó duy trì đã biến việc bảo tồn di sản thành một khoản đầu tư dài hạn chứ không phải một khoản chi cạnh tranh với các nhu cầu khác. Tóm lại, trong khi những công trình cổ không có gì đặc biệt nên nhường chỗ cho nhà ở và đường sá phục vụ các nhu cầu cấp thiết của người dân, những công trình mang giá trị lịch sử thực sự lại đem lại lợi ích kinh tế và văn hóa đủ để biện minh cho việc trùng tu. Vì vậy, cách làm hiệu quả nhất là xem xét từng trường hợp dựa trên giá trị riêng của nó.
Khi các quốc gia trở nên giàu có hơn, những tiện nghi hằng ngày mà người dân bình thường được hưởng cũng nhiều lên, nhưng không ít người cảnh báo rằng các giá trị xã hội quan trọng đang bị xói mòn trong quá trình đó. Việc liệu cái giá về văn hóa này có đáng để trả hay không vẫn đang thực sự gây tranh cãi. Theo tôi, lợi ích của phát triển kinh tế rõ ràng lớn hơn những mất mát về một số giá trị truyền thống. Nỗi lo rằng phát triển làm xói mòn các giá trị của một xã hội không phải là vô căn cứ. Khi các nền kinh tế bước vào công nghiệp hóa, người trẻ rời làng quê lên thành phố làm việc, và những gia đình nhiều thế hệ cùng các cộng đồng gắn bó vốn từng nâng đỡ mọi thành viên dần nhường chỗ cho những hộ gia đình đô thị sống tách biệt. Một lo ngại liên quan là việc không ngừng chạy theo thu nhập tạo ra lối sống cạnh tranh và thực dụng, trong đó những giá trị trước đây như tình làng nghĩa xóm hay lòng kính trọng người lớn tuổi dần lép vế trước tham vọng cá nhân. Tuy nhiên, phần lớn những gì người ta tiếc nuối, cho rằng giá trị đã mất đi, thì nên được hiểu là sự thay đổi của chính các giá trị đó. Một xã hội trở nên thịnh vượng nhờ phát triển cũng có điều kiện tốt hơn nhiều để bảo vệ những phong tục mà xã hội đó thực sự muốn giữ lại, bằng cách chi tiền duy trì các lễ hội và ngôn ngữ mà trong hoàn cảnh nghèo đói sẽ dần mai một. Ngược lại, những lợi ích lại đi sâu hơn vào đời sống con người và tác động đến nhiều người hơn. Quan trọng nhất là thu nhập quốc dân tăng lên giúp chi trả cho y tế, nước sạch và giáo dục cơ bản, những thứ quyết định liệu người dân có sống lâu và biết đọc biết viết hay không. Cách đây một thế hệ, nhiều gia đình ở phần lớn các nước đang phát triển từng phải chấp nhận mất một đứa con vì những căn bệnh mà nước sạch và thuốc men đơn giản ngày nay đã ngăn được. Những đứa trẻ nay sống sót được thường là người đầu tiên trong gia đình học hết phổ thông. Thêm vào đó là sự mở rộng đáng kể của các lựa chọn, bởi phát triển giải phóng con người khỏi công việc mưu sinh nhọc nhằn và mở ra những cơ hội về nghề nghiệp và nơi sinh sống mà cha mẹ họ, gắn chặt với ruộng đất, chưa từng có. Với phần lớn dân số, những thành quả đó không phải là điều trừu tượng mà chính là khác biệt giữa cuộc sống chật vật và cuộc sống ổn định. Không thể phủ nhận rằng phát triển kinh tế làm thay đổi cách con người sống, và một số phong tục được trân trọng sẽ phai nhạt khi quá trình này diễn ra. Dù vậy, những lợi ích vật chất mà nó mang lại vẫn lớn hơn sự mất mát ấy, bởi tuổi thọ cao hơn và cơ hội thực sự đến được với đa số người dân, trong khi những truyền thống thực sự đáng giữ vẫn có thể tồn tại trong một xã hội đủ giàu để bảo vệ chúng.
Đôi khi có ý kiến cho rằng các viện bảo tàng và phòng trưng bày nghệ thuật nên ưu tiên di sản trong nước hơn là những tác phẩm đến từ các nền văn hóa khác. Dù tôi thừa nhận giá trị của việc giữ gìn di sản nghệ thuật của một quốc gia, tôi phần lớn không đồng tình với cách tiếp cận khép kín này. Công bằng mà nói, một viện bảo tàng quả thực có trách nhiệm bảo vệ di sản nghệ thuật của quốc gia đã cấp kinh phí và là nơi bảo tàng đó tọa lạc. Ẩn sau sự ưu tiên đó là nỗi lo rằng nếu không có những nơi dành riêng cho các tác phẩm trong nước, di sản của một quốc gia sẽ bị bỏ mặc và dần bị lãng quên. Điều mà cách nghĩ đó chưa tính đến là giữ gìn văn hóa dân tộc và trưng bày tác phẩm nước ngoài không phải là hai mục tiêu xung đột với nhau. Phần lớn các bộ sưu tập lớn đã dành sẵn nhiều không gian cho nghệ thuật trong nước, nên các bảo tàng hoàn toàn có thể tôn vinh truyền thống của chính mình mà vẫn mở ra một cánh cửa hướng tới thế giới bên ngoài. Do đó, việc loại bỏ các tác phẩm nước ngoài sẽ không bảo vệ thêm được gì cho một di sản vốn đã an toàn. Quan trọng hơn, việc trưng bày tác phẩm từ khắp thế giới làm phong phú trải nghiệm của khách tham quan theo cách mà một bộ sưu tập thuần túy trong nước không thể làm được. Lý do là khi tiếp xúc với những truyền thống nghệ thuật xa lạ, người ta có thể hiểu được những nền văn minh mà nếu không thì họ sẽ chẳng bao giờ được thấy tận mắt. Lấy ví dụ Bảo tàng Anh, nơi các phòng trưng bày cổ vật Ai Cập, Hy Lạp và châu Á giúp hàng triệu khách tham quan lần theo bước phát triển của sức sáng tạo con người qua nhiều lục địa chỉ trong một lần ghé thăm. Khi đứng trước những hiện vật được tạo ra cách xa hàng nghìn cây số, những khách tham quan này có được cảm nhận về một nhân loại chung, điều giúp củng cố sự khoan dung trong các xã hội ngày càng đa dạng. Vì vậy, một tầm nhìn quốc tế biến một viện bảo tàng từ tượng đài của riêng một quốc gia thành cây cầu nối nhiều quốc gia với nhau. Tóm lại, dù bảo vệ di sản của một quốc gia là mối quan tâm chính đáng, điều đó hoàn toàn không đòi hỏi các viện bảo tàng phải đóng cửa với phần còn lại của thế giới. Vì những bộ sưu tập mang tính toàn cầu vừa giữ được bản sắc địa phương vừa mở rộng hiểu biết của công chúng, các bảo tàng nên chào đón tác phẩm từ mọi nền văn hóa thay vì chỉ giới hạn trong nền văn hóa của mình.
Học sinh lớn không thể học mọi thứ, nên nhà trường buộc phải quyết định sẽ dùng số giờ học có hạn của mình như thế nào. Có hai luồng ý kiến khác nhau về việc nên chia số giờ đó cho nhiều môn hay dồn vào một vài môn. Tôi cho rằng một chương trình học rộng sẽ có lợi hơn cho học sinh, vì các em vẫn có thể học chuyên sâu sau này ở đại học. Cũng có những lý lẽ hợp lý cho việc để học sinh lớn tập trung vào ít môn hơn. Lý lẽ chính là hiểu thật sâu thì cần thời gian tập trung lâu dài, điều mà một thời khóa biểu mười hai môn không thể mang lại. Một lớp dành cả tháng để tìm hiểu nguyên nhân của một cuộc chiến sẽ học được nhiều hơn hẳn so với lớp chỉ dạy mười cuộc chiến trong mười tiết. Điểm yếu của lập luận này là nó bỏ qua thời điểm mà học sinh phải đưa ra lựa chọn. Học sinh mười lăm tuổi phải chọn môn trước khi biết được mình mạnh ở đâu, và một môn đã bỏ ở tuổi đó thì rất ít khi được học lại. Vì vậy, những học sinh bỏ toán để tập trung vào ngoại ngữ không hề đào sâu chuyên môn; các em chỉ thu hẹp những lựa chọn còn lại của mình. Lý lẽ ủng hộ việc giữ chương trình học rộng thuyết phục hơn. Lý do quan trọng nhất là những người làm chuyên môn thường xuyên phải dựa vào các môn mà họ chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ cần. Chẳng hạn, các nhà nghiên cứu y học phải dựa vào phần thống kê họ từng học trong những tiết toán mà có lẽ hồi đó họ không hề thích, bởi một thử nghiệm lâm sàng dựa trên số liệu thống kê yếu thì chẳng chứng minh được điều gì. Những môn tưởng như chỉ làm mất thời gian ở tuổi mười lăm hóa ra lại rất cần thiết hai mươi năm sau đó. Những người phản đối chương trình học rộng có lý khi nói rằng nó khiến việc học trở nên dàn trải. Tuy nhiên, mục đích của một môn học ở trường không phải là tạo ra chuyên gia, mà chỉ là cho học sinh đủ nền tảng để quay lại với môn đó khi cần. Việc học chuyên sâu sớm thật sự mang lại chiều sâu, nhưng nó buộc những đứa trẻ mười lăm tuổi phải quyết định một điều mà các em chưa đủ khả năng cân nhắc, và nó lấy đi những môn học mà chuyên môn sau này của các em sẽ phải dựa vào. Vì vậy, một chương trình học rộng là lựa chọn tốt hơn cho học sinh lớn, còn việc học chuyên sâu có thể đợi đến đại học.
Người ta thường tranh luận rằng cách học ngoại ngữ tốt nhất là hòa mình vào nền văn hóa bản địa hay là học trong lớp học. Theo tôi, việc hòa mình vào văn hóa và giao tiếp với người bản xứ là phương pháp hiệu quả hơn. Trước hết, việc hòa mình buộc người học phải sử dụng ngôn ngữ trong những tình huống thực tế mỗi ngày. Khi không thể dựa vào tiếng mẹ đẻ, người học sẽ tự nhiên tiếp thu từ vựng và cách phát âm nhanh hơn nhiều so với việc học qua sách giáo khoa. Chẳng hạn, một đồng nghiệp của tôi chuyển đến Tây Ban Nha để làm việc trong một năm, và chỉ sau vài tháng, anh ấy đã có thể trò chuyện đơn giản với những người hàng xóm nói tiếng Tây Ban Nha. Vì phải gọi món ăn, hỏi đường và trò chuyện với đồng nghiệp bằng tiếng Tây Ban Nha, kỹ năng nói của anh ấy tiến bộ rất nhanh. Thứ hai, việc hòa mình giúp người học nắm được nhịp điệu tự nhiên và những cách diễn đạt đời thường mà lớp học thường bỏ sót. Sách giáo khoa thường tập trung vào các quy tắc ngữ pháp trang trọng, trong khi người bản xứ hay dùng những cụm từ thân mật hiếm khi được dạy trong lớp. Tôi từng học tiếng Pháp trong lớp học suốt hai năm, vậy mà vẫn loay hoay không hiểu nổi một cuộc trò chuyện đơn giản giữa hai du khách Pháp. Ngược lại, người đồng nghiệp sống ở Tây Ban Nha của tôi đã học được những cách nói địa phương mà chẳng cuốn sách nào từng dạy anh ấy. Tất nhiên, việc học trong lớp vẫn có giá trị riêng, đặc biệt là để xây dựng nền tảng ngữ pháp vững chắc. Tuy nhiên, nếu thiếu sự tương tác thực tế, kiến thức ngữ pháp đó thường chỉ dừng lại ở lý thuyết chứ khó áp dụng được. Tóm lại, tôi tin rằng hòa mình vào văn hóa và trò chuyện với người bản xứ là cách tiếp cận tốt hơn vì nó phát triển cả kỹ năng thực hành lẫn sự trôi chảy tự nhiên. Đối với những ai thực sự muốn thành thạo một ngôn ngữ, việc tương tác trong đời sống thực là điều cần thiết.
Mạng xã hội đã trở thành một phần quan trọng trong đời sống hằng ngày, và mọi người vẫn thường tranh cãi liệu nó thực sự cải thiện giao tiếp hay chỉ tạo ra thêm những vấn đề mới. Theo tôi, dù mạng xã hội giúp mọi người dễ dàng giữ liên lạc hơn, nó vẫn gây ra nhiều vấn đề hơn là những gì nó giải quyết được. Trước hết, mạng xã hội thường thay thế những cuộc giao tiếp trực tiếp có ý nghĩa bằng những tương tác trực tuyến hời hợt. Dù có thể nhắn tin ngay lập tức, người ta lại thường dành ít thời gian chất lượng để thực sự trò chuyện với những người xung quanh. Chẳng hạn, mỗi khi gia đình tôi quây quần ăn tối, một vài người thân lại dành phần lớn bữa ăn để nhìn vào điện thoại thay vì trò chuyện với nhau. Thói quen này khiến những cuộc trò chuyện trong gia đình tôi trở nên ngắn hơn và, ở một mức độ nào đó, kém gần gũi hơn trước. Vì ai cũng bị phân tâm bởi các thông báo, việc trò chuyện sâu sắc mà không bị gián đoạn trở nên khó khăn hơn. Thứ hai, mạng xã hội đã trở thành một nguồn gây căng thẳng và mất tập trung đáng kể, đặc biệt là ở nơi làm việc. Nhiều nhân viên liên tục kiểm tra mạng xã hội suốt cả ngày, điều này làm giảm sự tập trung và năng suất làm việc của họ. Ở công ty cũ của tôi, người quản lý từng phải chặn một số trang mạng xã hội trên máy tính văn phòng vì nhân viên dành quá nhiều thời gian lướt mạng thay vì làm việc. Ngay cả sau khi bị chặn, một số nhân viên vẫn dùng điện thoại cá nhân của mình, điều này cho thấy thói quen này khó bỏ đến mức nào. Hậu quả là nhiều nhân viên bị trễ hạn công việc và phải làm thêm giờ chỉ để hoàn thành những việc bị chậm trễ vì thói quen lướt mạng liên tục. Dù mạng xã hội cũng có một số lợi ích, chẳng hạn như giúp kết nối người thân ở xa hoặc giúp các doanh nghiệp nhỏ tìm khách hàng, những lợi ích đó vẫn không thể bù đắp cho những vấn đề mà nó gây ra. Tóm lại, tôi cho rằng mạng xã hội đã gây ra nhiều vấn đề hơn là những gì nó giải quyết được, vì nó làm suy yếu giao tiếp thực sự, khiến người ta xao nhãng công việc và ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe tinh thần. Vì những lý do đó, mọi người nên sử dụng mạng xã hội một cách có chừng mực và cố gắng cân bằng với những tương tác trực tiếp, chân thực.
Nhiều người băn khoăn không biết việc đi du lịch nước ngoài có thực sự đáng bỏ thời gian và tiền bạc hay không. Theo tôi, đi du lịch nước ngoài và trải nghiệm những nền văn hóa khác nhau là điều rất quan trọng đối với sự phát triển của mỗi người. Trước hết, du lịch dạy cho con người những điều thực tế mà sách vở và lớp học đơn thuần không thể mang lại. Khi đến một đất nước mới, bạn sẽ được tận mắt thấy cách người dân ở đó sống và giải quyết những vấn đề thường ngày. Chẳng hạn, khi tôi sang Thái Lan dự một hội nghị công việc năm ngoái, tôi nhận thấy các đồng nghiệp người Thái coi trọng sự hòa hợp tập thể hơn là thành tích cá nhân. Trải nghiệm đó đã thay đổi cách tôi làm việc với đội nhóm của mình ở nhà. Thứ hai, du lịch còn giúp con người trở nên cởi mở, kiên nhẫn và bao dung hơn với người khác. Việc gặp gỡ những người đến từ nhiều nền văn hóa khác nhau cho thấy không chỉ có một cách sống đúng đắn. Trước khi đi du lịch, một người bạn của tôi từng nghĩ rằng phong tục ở đất nước mình là tốt nhất. Sau hai tuần ở Việt Nam, anh ấy nhận ra rằng khác biệt không có nghĩa là sai. Giờ đây, anh ấy tôn trọng những nền văn hóa khác nhiều hơn trước rất nhiều. Tóm lại, tôi tin chắc rằng việc đi du lịch nước ngoài là một phần thực sự quan trọng trong một cuộc sống toàn diện và cân bằng. Nó mở rộng góc nhìn của chúng ta và giúp con người bao dung hơn với sự khác biệt, vì vậy ai cũng nên đi du lịch nước ngoài bất cứ khi nào có cơ hội.
Một người sếp tốt có thể tạo ra khác biệt rất lớn trong việc nhân viên có yêu thích công việc của mình hay không. Theo tôi, hai phẩm chất quan trọng nhất mà một người sếp tốt nên có là giao tiếp rõ ràng và sự tin tưởng đối với nhân viên. Trước hết, một người sếp tốt truyền đạt kỳ vọng một cách rõ ràng, để nhân viên luôn biết chính xác họ cần làm gì. Khi chỉ thị mơ hồ, nhân viên phải mất thời gian đoán xem quản lý thực sự muốn gì, và sai sót cũng xảy ra thường xuyên hơn. Người quản lý đầu tiên của tôi luôn giải thích chi tiết mục tiêu và hạn chót của mỗi dự án trong các cuộc họp hàng tuần. Vì chỉ thị của cô ấy rất rõ ràng, nhóm chúng tôi hiếm khi phải làm lại công việc hoặc hỏi lại để làm rõ. Sự rõ ràng đó cũng giúp tiết kiệm thời gian và giảm bớt căng thẳng không cần thiết cho cả nhóm. Thứ hai, một người sếp tốt tin tưởng nhân viên đủ để cho họ được tự chủ trong cách hoàn thành công việc. Những nhân viên được tin tưởng giao trách nhiệm thực sự thường cảm thấy có động lực hơn và tự hào hơn nhiều về chất lượng công việc của mình. Quản lý hiện tại của tôi cho phép tôi tự sắp xếp lịch làm việc hàng tuần miễn là tôi hoàn thành đúng hạn chót. Sự tin tưởng đó khiến tôi muốn làm việc chăm chỉ hơn, vì tôi cảm thấy được tôn trọng thay vì bị theo dõi liên tục. Tóm lại, tôi tin rằng giao tiếp rõ ràng và sự tin tưởng là hai phẩm chất quan trọng nhất ở một người sếp tốt. Một người sếp giao tiếp tốt và tin tưởng đội nhóm của mình có thể tạo ra một môi trường làm việc nơi nhân viên vừa làm việc hiệu quả vừa cảm thấy hạnh phúc.
Chuẩn bị cho một buổi phỏng vấn xin việc có thể khiến người ta căng thẳng, nhưng một vài bước đơn giản có thể tạo ra khác biệt lớn. Theo tôi, hai điều quan trọng nhất mà ứng viên nên làm là tìm hiểu về công ty và luyện tập trả lời những câu hỏi thường gặp. Trước hết, việc tìm hiểu về công ty cho thấy sự quan tâm thật sự và giúp ứng viên trả lời cụ thể hơn. Một ứng viên hiểu rõ sản phẩm, dự án gần đây và giá trị cốt lõi của công ty có thể liên hệ trực tiếp kinh nghiệm của bản thân với những gì nhà tuyển dụng đang cần. Trước buổi phỏng vấn tại một công ty marketing năm ngoái, tôi đã dành cả buổi tối để đọc về các chiến dịch quảng cáo gần đây của họ. Trong buổi phỏng vấn, tôi đã có thể nhắc trực tiếp đến một trong những chiến dịch của họ, và người phỏng vấn có vẻ thực sự ấn tượng. Thứ hai, luyện tập trả lời những câu hỏi phỏng vấn thường gặp giúp ứng viên bình tĩnh hơn và nói rõ ràng hơn. Những câu hỏi như "Hãy giới thiệu về bản thân bạn" hay "Điểm yếu lớn nhất của bạn là gì?" xuất hiện trong hầu hết mọi buổi phỏng vấn, nên việc chuẩn bị trước là điều hợp lý. Trước một buổi phỏng vấn tại ngân hàng, tôi đã luyện nói to câu trả lời của mình cùng một người bạn, người sau đó đặt thêm những câu hỏi tiếp theo cho tôi. Việc luyện tập đó khiến tôi bớt lo lắng hẳn vào ngày phỏng vấn thật, và tôi đã có thể trả lời rõ ràng thay vì ngập ngừng khó xử. Tóm lại, những ứng viên tìm hiểu về công ty và luyện tập trả lời có nhiều khả năng tạo được ấn tượng tốt hơn hẳn. Hai bước đơn giản này chỉ đòi hỏi vài giờ chuẩn bị, nhưng chúng có thể làm tăng đáng kể cơ hội thành công của một ứng viên.
Gia đình có thể gắn kết hơn theo nhiều cách khác nhau, nhưng không phải hoạt động nào cũng mang lại sự kết nối như nhau. Một số gia đình chọn đi xem kịch hoặc đi nghỉ mát, nhưng tôi nghĩ có một cách hay hơn. Theo tôi, cùng nhau đi làm tình nguyện là cách tốt nhất để các thành viên trong gia đình gắn kết hơn. Trước hết, làm tình nguyện mang lại cho các thành viên trong gia đình một mục tiêu chung để cùng hướng tới, điều này tự nhiên giúp họ gần nhau hơn. Khi cha mẹ và con cái cùng nhau làm một việc gì đó, chẳng hạn như phân loại đồ quyên góp hay phục vụ đồ ăn, họ phải giao tiếp và hợp tác với nhau. Tháng trước, gia đình tôi đã dành một ngày thứ Bảy để làm tình nguyện tại một ngân hàng thực phẩm địa phương, đóng gói túi thực phẩm cho những gia đình khó khăn. Cùng nhau làm công việc đơn giản đó đã dẫn đến những cuộc trò chuyện mà chúng tôi hiếm khi có ở nhà, vì mọi người đều tập trung vào cùng một mục đích. Thứ hai, làm tình nguyện tạo ra những kỷ niệm ý nghĩa hơn so với việc chỉ xem kịch hay thư giãn trong kỳ nghỉ. Trong một kỳ nghỉ hay một buổi xem kịch, các thành viên trong gia đình thường ngồi thụ động và hầu như không trò chuyện với nhau. Tuy nhiên, làm tình nguyện đòi hỏi mọi người phải chủ động và thực sự hiện diện trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Sau ngày ở ngân hàng thực phẩm đó, bố mẹ tôi và tôi vẫn thường nhắc về những người chúng tôi đã giúp đỡ, điều chưa từng xảy ra sau những kỳ nghỉ của gia đình. Tóm lại, tôi tin rằng cùng nhau làm tình nguyện là cách tốt nhất để gia đình gắn kết hơn. Nó xây dựng tinh thần đồng đội và tạo ra những kỷ niệm mà một kỳ nghỉ hay một buổi xem kịch đơn thuần không thể sánh được.
Cả việc tự kinh doanh lẫn việc đi làm cho công ty đều có những mặt lợi và mặt hại riêng, nên mọi người thường có ý kiến trái chiều về việc con đường nào tốt hơn. Theo quan điểm của tôi, đi làm cho công ty là lựa chọn tốt hơn đối với phần lớn mọi người, vì nó mang lại sự ổn định tài chính và cơ hội phát triển sự nghiệp rõ ràng hơn. Trước hết, một công việc ổn định tại công ty mang lại sự an toàn tài chính mà việc tự kinh doanh thường khó có được, ít nhất là trong những năm đầu. Nhân viên nhận lương đều đặn mỗi tháng, cùng với các phúc lợi như bảo hiểm y tế và ngày nghỉ phép có lương. Trong khi đó, những người tự kinh doanh thường phải tự chi trả những khoản này và không phải lúc nào cũng có thu nhập ổn định. Một người bạn thân của tôi đã nghỉ việc ở một công ty marketing hai năm trước để mở quán cà phê riêng. Trong năm đầu tiên, thu nhập hàng tháng của cô ấy dao động rất nhiều, và có lúc cô ấy còn chật vật trả tiền thuê nhà vì không còn được công ty hỗ trợ bảo hiểm y tế. Dù giờ đây cô ấy thích được làm chủ chính mình, cô vẫn thừa nhận rằng sự bấp bênh về tài chính trong năm đầu đó thực sự rất căng thẳng. Thứ hai, đi làm cho công ty thường mang lại một lộ trình phát triển sự nghiệp rõ ràng hơn thông qua đào tạo và cố vấn. Các công ty thường có chương trình đào tạo chính thức, phân công người cố vấn giàu kinh nghiệm và tổ chức đánh giá hiệu suất định kỳ để giúp nhân viên nâng cao kỹ năng. Loại hỗ trợ có hệ thống như vậy khó có thể tìm thấy khi làm việc một mình. Anh họ tôi vào làm cho một công ty kiểm toán lớn ngay sau khi tốt nghiệp và được thăng chức hai lần trong vòng bốn năm nhờ chương trình đào tạo bài bản của công ty. Nếu không có sự dẫn dắt đó, có lẽ anh đã mất nhiều thời gian hơn để đạt được trình độ chuyên môn tương tự. Ngược lại, những người tự kinh doanh thường phải tự học các kỹ năng mới hoàn toàn một mình, điều này có thể làm chậm quá trình phát triển nghề nghiệp của họ. Tóm lại, dù việc tự kinh doanh mang lại sự tự do và linh hoạt, tôi vẫn tin rằng đi làm cho công ty là lựa chọn khôn ngoan hơn đối với phần lớn mọi người. Sự ổn định tài chính và sự hỗ trợ có hệ thống cho việc phát triển sự nghiệp mà các công ty mang lại là điều khó có thể thay thế, đặc biệt là ở giai đoạn đầu sự nghiệp. Vì những lý do đó, tôi sẽ khuyên nên chọn đi làm cho công ty thay vì tự kinh doanh.
Nhiều ngành nghề, như bệnh viện, nhà máy hay dịch vụ giao hàng, đòi hỏi một số nhân viên phải làm việc vào ban đêm thay vì ban ngày. Theo tôi, làm ca đêm có những lợi ích rõ ràng như lương cao hơn và môi trường làm việc yên tĩnh hơn, nhưng những tác hại đến sức khỏe và đời sống gia đình lại nghiêm trọng đến mức ít người nên chọn công việc này lâu dài. Về mặt tích cực, các công ty thường trả thêm phụ cấp cho nhân viên làm ca đêm, nên thu nhập hằng tháng của họ thường cao hơn so với nhân viên làm ca ngày. Nơi làm việc vào ban đêm cũng yên tĩnh hơn nhiều, ít cuộc gọi, cuộc họp hay gián đoạn, nhờ đó một số nhân viên có thể tập trung làm việc tốt hơn. Làm việc vào ban đêm cũng giúp nhân viên có thời gian rảnh vào ban ngày để giải quyết việc cá nhân, chăm sóc gia đình, hoặc thậm chí làm thêm một công việc thứ hai. Chị tôi làm y tá ca đêm tại một bệnh viện gần nhà, và chị kiếm được nhiều hơn khoảng hai mươi phần trăm so với các đồng nghiệp làm ca ngày. Chị cũng kể rằng bệnh viện vào ban đêm yên tĩnh hơn nên chị có nhiều thời gian hơn để theo dõi từng bệnh nhân một cách kỹ lưỡng. Ngược lại, làm việc ca đêm về lâu dài có thể gây hại nghiêm trọng cho sức khỏe. Việc ngủ vào ban ngày làm rối loạn nhịp sinh học tự nhiên của cơ thể, khiến nhiều người làm ca đêm thường xuyên mệt mỏi, đau đầu và khó tập trung. Làm việc ban đêm cũng khiến việc dành thời gian cho gia đình và bạn bè trở nên khó khăn, vì hầu hết mọi người chỉ rảnh vào buổi tối. Chị tôi thường bỏ lỡ những bữa cơm gia đình hay những chuyến đi chơi cuối tuần vì phải ngủ vào những giờ đó để chuẩn bị cho ca làm tiếp theo. Sau hai năm làm ca đêm, chị cũng bắt đầu cảm thấy căng thẳng hơn và nói với tôi rằng chị hiếm khi cảm thấy thật sự khỏe khoắn nữa. Tóm lại, làm ca đêm đúng là mang lại những lợi ích thực sự, đặc biệt là lương cao hơn và môi trường làm việc yên tĩnh hơn. Tuy nhiên, vì những ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe và đời sống gia đình, tôi tin rằng phần lớn người lao động nên tránh làm ca đêm trừ khi chỉ làm trong thời gian ngắn.
Một số người làm việc suốt cả sự nghiệp tại cùng một công ty, trong khi những người khác lại thích thay đổi công việc thường xuyên. Theo tôi, dù việc gắn bó lâu dài với một công ty có một số lợi ích nhất định, nhưng những bất lợi lại lớn hơn đối với phần lớn người lao động ngày nay. Về mặt tích cực, gắn bó với một công ty trong nhiều năm có thể mang lại sự ổn định công việc và những mối quan hệ thân thiết với đồng nghiệp. Những nhân viên gắn bó đủ lâu thường được cấp trên tin tưởng và dần được thăng lên các vị trí cao hơn. Chú tôi làm việc tại cùng một nhà máy suốt hai mươi lăm năm và cuối cùng trở thành quản đốc sản xuất, vị trí mà chú sẽ không đạt được nếu thường xuyên nhảy việc. Chú cũng xây dựng được tình bạn thân thiết với các đồng nghiệp, khiến việc đi làm mỗi ngày trở nên vui vẻ hơn nhiều. Tuy nhiên, việc ở lại một công ty quá lâu cũng có thể khiến mức lương và kỹ năng nghề nghiệp của một người bị chững lại. Các công ty thường trả lương khởi điểm cao hơn cho nhân viên mới tuyển từ bên ngoài so với mức tăng lương nhỏ hằng năm dành cho nhân viên trung thành. Những người không bao giờ đổi việc cũng có thể bỏ lỡ cơ hội học các công cụ và phương pháp mới đang phổ biến ở các công ty khác cùng ngành. Ngoài ra, những người gắn bó cả sự nghiệp với một công ty có thể gặp khó khăn khi tìm việc mới nếu công ty đó bất ngờ đóng cửa hoặc cắt giảm nhân sự. Một người bạn của tôi làm việc mười lăm năm tại một công ty kế toán và sau đó phát hiện ra rằng những đồng nghiệp từng chuyển việc hai lần lại có thu nhập cao hơn cô gần bốn mươi phần trăm. Cô ấy cũng gặp khó khăn khi học phần mềm kế toán mới mà hầu hết các công ty khác đã sử dụng từ nhiều năm trước. Tóm lại, việc gắn bó với một công ty đúng là mang lại sự ổn định và những mối quan hệ tốt tại nơi làm việc. Dù vậy, tôi tin rằng những bất lợi, đặc biệt là lương tăng chậm, kỹ năng lạc hậu và ít linh hoạt trong công việc, lớn hơn những lợi ích đó đối với phần lớn người lao động ngày nay.
Việc chính phủ có nên chi ngân sách nhà nước cho bảo tàng, nhà hát và các tổ chức nghệ thuật khác hay không là chủ đề được nhiều người tranh luận. Theo quan điểm của tôi, ngân sách nhà nước không nên được dùng để hỗ trợ nghệ thuật, vì còn nhiều nhu cầu cấp thiết hơn mà khoản tiền đó có thể giải quyết. Trước hết, ngân sách của chính phủ có hạn nên cần được chi cho những dịch vụ mang lại lợi ích cho số đông người dân. Bệnh viện, trường học và đường sá công cộng ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của gần như tất cả mọi người, trong khi bảo tàng và nhà hát chủ yếu được những người đã có đủ thời gian rảnh và tiền bạc ghé thăm. Ở quê tôi, chính quyền địa phương từng chi một khoản tiền lớn để cải tạo một nhà hát cũ, trong khi bệnh viện công gần đó vẫn thiếu giường cho bệnh nhân. Nhiều người dân đã phàn nàn rằng lẽ ra số tiền đó nên được dùng để thuê thêm bác sĩ hoặc mua trang thiết bị y tế mới. Ví dụ này cho thấy việc tài trợ cho nghệ thuật có thể trực tiếp cạnh tranh với những nhu cầu công cộng cấp bách hơn. Thứ hai, các tổ chức nghệ thuật vẫn còn nhiều cách khác để huy động tiền ngoài nguồn ngân sách nhà nước. Bảo tàng và nhà hát có thể thu phí vào cửa, bán thẻ hội viên và tìm kiếm tài trợ từ các công ty tư nhân muốn quảng bá hình ảnh thông qua việc ủng hộ văn hóa. Chẳng hạn, một bảo tàng nghệ thuật nổi tiếng ở thành phố lân cận hiện trang trải phần lớn chi phí hoạt động nhờ tài trợ từ doanh nghiệp và tiền bán vé, sau khi chính quyền địa phương cắt giảm trợ cấp. Nhờ thích nghi nhanh chóng, bảo tàng đó không những không phải đóng cửa mà còn mở rộng thêm các triển lãm vào năm sau. Điều này cho thấy các tổ chức nghệ thuật hoàn toàn có thể tồn tại, thậm chí phát triển, mà không cần phụ thuộc quá nhiều vào tiền thuế của người dân. Tóm lại, tôi không đồng tình với việc chính phủ chi tiền để hỗ trợ các tổ chức nghệ thuật như bảo tàng hay nhà hát. Ngân sách nhà nước nên được ưu tiên cho những dịch vụ đáp ứng nhu cầu thiết yếu như y tế và giáo dục, còn các tổ chức nghệ thuật nên dựa nhiều hơn vào nguồn tài trợ tư nhân. Về lâu dài, cách làm này đảm bảo tiền thuế của người dân được ưu tiên dùng để đáp ứng những nhu cầu cơ bản nhất trước tiên.
Nhiều người băn khoăn không biết việc đặt mục tiêu rõ ràng có thực sự tạo ra khác biệt trong sự nghiệp của một người hay không. Theo tôi, việc đặt mục tiêu là điều cần thiết để thành công trong công việc. Trước hết, mục tiêu rõ ràng giúp nhân viên có định hướng khi làm việc. Khi một người biết chính xác mình muốn đạt được điều gì, họ có thể sắp xếp công việc hàng ngày xoay quanh mục tiêu đó thay vì chỉ phản ứng với những việc phát sinh. Kiểu lập kế hoạch này cũng giúp giảm bớt công sức lãng phí, vì nhân viên có thể thấy rõ công việc nào thực sự đưa họ đến gần mục tiêu hơn. Ví dụ, khi mới bắt đầu công việc đầu tiên với vị trí nhân viên bán hàng, tôi đã đặt mục tiêu tăng doanh số hàng tháng thêm mười phần trăm. Mục tiêu cụ thể đó giúp tôi sắp xếp lịch làm việc, thường xuyên liên hệ lại với khách hàng và theo dõi tiến độ mỗi tuần. Nếu không có mục tiêu đó, có lẽ tôi đã dành thời gian cho những việc kém quan trọng hơn. Thứ hai, mục tiêu giúp con người duy trì động lực, đặc biệt là khi công việc trở nên khó khăn. Một mục tiêu rõ ràng nhắc nhở nhân viên vì sao họ đang cố gắng, ngay cả trong những giai đoạn căng thẳng. Đồng nghiệp của tôi, người muốn trở thành trưởng nhóm trong vòng hai năm, đã dùng mục tiêu đó để giữ vững động lực suốt những giờ làm thêm kéo dài. Có một hạn chót rõ ràng cũng giúp cô ấy dễ dàng từ chối những việc gây xao nhãng không liên quan đến mục tiêu của mình. Cô ấy xem lại tiến độ mỗi tháng và điều chỉnh kế hoạch bất cứ khi nào bị chậm so với dự kiến. Cuối cùng, cô ấy đạt được mục tiêu đúng thời hạn, điều khó có thể xảy ra nếu không có một mục tiêu rõ ràng để dẫn dắt cô. Tóm lại, tôi tin chắc rằng việc đặt mục tiêu đóng vai trò quan trọng để đạt được thành công nghề nghiệp. Mục tiêu mang lại định hướng, đồng thời cũng tạo động lực để con người tiếp tục phấn đấu cho một sự nghiệp tốt hơn.
Một trường học đang cân nhắc chọn một hoạt động ngoại khóa cho học sinh, với các lựa chọn gồm một buổi biểu diễn múa, một chuyến tham quan cơ quan nhà nước, hoặc một chuyến tham quan bảo tàng. Mỗi lựa chọn đều có giá trị riêng, nhưng theo tôi, tham quan bảo tàng sẽ là lựa chọn tốt nhất cho phần lớn học sinh. Trước hết, một chuyến tham quan bảo tàng giúp học sinh học hỏi về lịch sử, nghệ thuật hoặc khoa học bên ngoài lớp học. Không giống một buổi biểu diễn múa ngắn, bảo tàng có rất nhiều khu trưng bày khác nhau, nên học sinh với sở thích khác nhau đều có thể tìm được thứ mình thích xem. Chẳng hạn, có bạn thích khu trưng bày khủng long, trong khi bạn khác lại thích tranh vẽ hoặc những bức ảnh cũ về lịch sử thành phố. Sự đa dạng này giúp học sinh hào hứng suốt cả chuyến đi, thay vì chỉ có một hoạt động duy nhất. Thứ hai, bảo tàng thường là một địa điểm thoải mái và được tổ chức tốt cho một chuyến đi của trường. Bảo tàng đã quen với việc đón các nhóm học sinh, nên họ thường có hướng dẫn viên hoặc phiếu bài tập giúp chuyến tham quan mang tính giáo dục hơn. Khi lớp tôi đi tham quan một bảo tàng khoa học nhiều năm trước, hướng dẫn viên đã cho chúng tôi thử vài thí nghiệm thực hành, và đến giờ tôi vẫn nhớ những gì mình học được hôm đó. So với việc tham quan một cơ quan nhà nước, trải nghiệm đó thường trang trọng hơn và ít mang tính tương tác hơn đối với học sinh nhỏ tuổi. Tóm lại, dù buổi biểu diễn múa và chuyến tham quan cơ quan nhà nước đều có những lợi ích riêng, tôi tin rằng tham quan bảo tàng là lựa chọn phù hợp nhất. Nó mang lại sự đa dạng, sự thoải mái và những trải nghiệm thực hành mà học sinh có thể sẽ nhớ mãi.
Một số người đợi đến sát hạn chót mới bắt đầu làm một công việc cho công ty hoặc trường học, thay vì bắt tay vào làm từ sớm. Cách làm này đôi khi vẫn hiệu quả, nhưng tôi cho rằng những bất lợi của việc để đến phút chót lớn hơn lợi ích mà nó mang lại. Theo tôi, bắt đầu công việc sớm gần như luôn là lựa chọn khôn ngoan hơn. Về mặt tích cực, việc làm sát hạn chót có thể tạo ra một cảm giác cấp bách khiến một số người tập trung hơn hẳn. Vì không còn thời gian để lãng phí, những thứ gây xao nhãng như lướt mạng xã hội hay trò chuyện với đồng nghiệp thường biến mất. Hồi còn học đại học, có lần tôi hoàn thành một bài báo cáo ngay đêm trước ngày nộp, và áp lực đó thực sự giúp tôi viết nhanh hơn bình thường. Tuy nhiên, những mặt hạn chế của việc để đến sát hạn chót thường nghiêm trọng hơn nhiều so với lợi ích. Khi phải vội vàng hoàn thành công việc, người ta dễ mắc phải những lỗi bất cẩn mà cấp trên hoặc giáo viên sẽ dễ dàng nhận ra. Cũng không còn nhiều thời gian để khắc phục nếu có sự cố bất ngờ xảy ra, chẳng hạn như máy tính bị hỏng. Một đồng nghiệp của tôi từng đợi đến ngày trước buổi thuyết trình với khách hàng mới chuẩn bị slide, và khi laptop của cô ấy bất ngờ trục trặc, cô gần như không còn thời gian để khôi phục lại file. Cuối cùng, cô ấy phải trình bày một bài thuyết trình chưa hoàn chỉnh, điều này làm ảnh hưởng đến uy tín của cô với khách hàng. Kiểu căng thẳng này còn có thể ảnh hưởng đến sức khỏe, vì áp lực phút chót liên tục thường dẫn đến mất ngủ. Tóm lại, dù việc bắt đầu công việc vào phút chót đôi khi có thể tạo ra áp lực có ích, nhưng rủi ro về sai sót, căng thẳng và sự cố bất ngờ thường lớn hơn nhiều. Vì vậy, tôi tin rằng sẽ khôn ngoan hơn nếu mọi người bắt đầu công việc hoặc bài tập từ sớm, trước hạn chót khá lâu.
Đôi khi trong cuộc sống, người ta phải đưa ra những quyết định quan trọng, chẳng hạn như chọn công việc mới hay mua một chiếc xe hơi. Có người thích quyết định thật nhanh, trong khi người khác lại muốn chậm lại để suy nghĩ kỹ càng mọi thứ. Theo tôi, tốt hơn hết là nên dành đủ thời gian để cân nhắc kỹ trước khi quyết định. Thứ nhất, suy nghĩ kỹ càng giúp người ta tránh được những sai lầm tốn kém và đáng tiếc. Khi ai đó quyết định quá vội vàng, họ thường quên kiểm tra một vài chi tiết quan trọng. Ví dụ, anh trai tôi từng mua một chiếc xe cũ mà không kiểm tra kỹ động cơ, và chiếc xe đã hỏng chỉ sau một tháng. Nếu anh ấy dành thêm chút thời gian để kiểm tra xe kỹ hơn, anh ấy đã có thể tránh được rắc rối tốn kém này. Thứ hai, suy nghĩ kỹ càng giúp người ta so sánh tất cả các lựa chọn và thu thập thêm nhiều thông tin hữu ích. Quá trình đơn giản này thường dẫn đến một lựa chọn khôn ngoan hơn và một quyết định cuối cùng chắc chắn hơn. Chẳng hạn, trước khi nhận công việc hiện tại, tôi đã mất gần một tuần để so sánh mức lương, địa điểm làm việc và giờ giấc của hai lời mời làm việc khác nhau. Cuối cùng, tôi đã chọn vị trí tốt hơn cho sự nghiệp của mình, và tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định đó. Tóm lại, tôi tin rằng suy nghĩ kỹ càng tốt hơn nhiều so với việc quyết định vội vàng, đặc biệt là với những chuyện quan trọng. Dành thêm một chút thời gian trước khi quyết định có thể ngăn ngừa sai lầm và thường mang lại kết quả tốt hơn nhiều về lâu dài.
Trước khi đi xem phim ở rạp, nhiều người thích xem qua các bài đánh giá từ nhà phê bình hoặc những khán giả khác. Thói quen này có cả mặt lợi và mặt hại, nhưng theo tôi, lợi ích của việc đọc đánh giá lớn hơn những bất lợi của nó. Trước hết, đọc đánh giá giúp mọi người tránh lãng phí tiền bạc và thời gian cho một bộ phim dở. Chỉ với một đoạn tóm tắt cốt truyện ngắn cùng vài nhận xét chân thật, bạn đã có thể biết bộ phim có hợp gu của bạn hay không trước khi mua vé. Đánh giá còn có thể đề cập đến thể loại phim và diễn xuất của diễn viên, giúp người xem quyết định xem bộ phim đó có phù hợp với tâm trạng của họ hôm đó hay không. Tháng trước, tôi đọc một bài đánh giá cảnh báo rằng cốt truyện khá chậm và rối, nên tôi đã chọn xem một bộ phim khác và có một buổi tối thoải mái hơn nhiều. Mặt khác, đọc đánh giá trước cũng có một số nhược điểm. Một số bài đánh giá tiết lộ những chi tiết quan trọng của cốt truyện, có thể làm mất đi sự bất ngờ đối với những ai chưa xem phim. Ngoài ra, gu thẩm mỹ của nhà phê bình không phải lúc nào cũng giống với người đọc, nên một bài đánh giá tiêu cực có thể khiến ai đó bỏ lỡ một bộ phim mà lẽ ra họ sẽ rất thích. Tóm lại, việc đọc đánh giá trước khi xem phim vừa có lợi vừa có hại. Dù đánh giá có thể làm lộ trước nội dung phim hoặc phản ánh gu cá nhân của người viết, chúng vẫn giúp khán giả tiết kiệm tiền và lựa chọn phim một cách khôn ngoan hơn. Vì vậy, tôi cho rằng việc xem qua đánh giá trước khi xem phim là một thói quen hữu ích.
Nhiều người đi làm cảm thấy khó chịu khi biết công ty có thể đọc email và theo dõi hoạt động trên mạng của mình, nhưng tôi cho rằng việc giám sát như vậy nhìn chung là chấp nhận được ở nơi làm việc. Doanh nghiệp bỏ ra rất nhiều nguồn lực cho hệ thống máy tính của mình, nên họ có quyền bảo vệ khoản đầu tư đó khỏi bị lạm dụng. Tất nhiên nhân viên vẫn xứng đáng có sự riêng tư trong đời sống cá nhân, nhưng điều đó khác với cách họ dùng thiết bị công ty trong giờ làm. Theo tôi, bộ phận IT nên được phép lưu lại email và theo dõi hoạt động Internet, chủ yếu vì việc này bảo vệ công ty và giúp nhân viên tập trung hơn. Trước hết, việc giám sát email và lưu lượng truy cập web giúp công ty phát hiện các mối đe dọa bảo mật trước khi chúng gây ra thiệt hại nghiêm trọng. Vì thông tin nhạy cảm đều đi qua máy chủ của công ty mỗi ngày, chỉ một cú nhấp chuột bất cẩn vào một đường link đáng ngờ cũng có thể khiến toàn bộ hệ thống mạng có nguy cơ bị hacker tấn công. Khi còn làm ở một công ty marketing, tôi từng chứng kiến một đồng nghiệp mở nhầm một email trông giống như từ công ty giao hàng, nhưng thực chất bên trong có chứa virus. Nhờ bộ phận IT đang giám sát các email gửi đến, họ phát hiện ra hoạt động bất thường chỉ trong vài phút và kịp thời tắt máy tính bị nhiễm trước khi virus lan sang các hệ thống khác. Thứ hai, việc giám sát này khuyến khích nhân viên sử dụng thời gian làm việc có trách nhiệm hơn. Khi biết rằng hoạt động trực tuyến của mình có thể bị xem lại, mọi người sẽ ít có xu hướng dành hàng giờ để mua sắm hay trò chuyện với bạn bè trong giờ làm. Một người bạn của tôi quản lý một nhóm chăm sóc khách hàng nhỏ, và cô ấy nhận thấy thời gian phản hồi khách hàng được cải thiện rõ rệt ngay sau khi công ty thông báo sẽ theo dõi việc sử dụng web. Nhân viên vẫn có những khoảng nghỉ hợp lý, nhưng họ không còn lãng phí nhiều thời gian vào các trang web không liên quan, và cả nhóm hoàn thành công việc đúng hạn đều đặn hơn. Tóm lại, tôi đồng ý rằng các công ty nên được phép lưu email và giám sát việc sử dụng Internet. Việc này bảo vệ những thông tin quan trọng của công ty khỏi các mối đe dọa bảo mật và khuyến khích nhân viên duy trì năng suất làm việc suốt cả ngày. Miễn là nhân viên được thông báo trước về chính sách này, việc giám sát là một phần hợp lý và hiệu quả trong hoạt động kinh doanh.
Thái độ của con người đối với sức khỏe và việc chăm sóc bản thân đã thay đổi rất nhiều trong vài thập kỷ qua. Theo tôi, người ngày nay thực sự quan tâm đến lối sống lành mạnh hơn so với trước đây. Tôi đồng ý với nhận định này vì hai lý do chính. Thứ nhất, người ta hiện nay dễ dàng tiếp cận thông tin sức khỏe hơn nhiều so với các thế hệ trước. Các ứng dụng thể dục, thiết bị đeo thông minh và trang web về sức khỏe nhắc nhở mọi người hằng ngày về tập luyện, giấc ngủ và chế độ ăn. Nhờ luồng thông tin liên tục này, nhiều người thay đổi những thói quen nhỏ trong ngày mà thậm chí không nhận ra. Ví dụ, bố tôi, người chưa từng tập thể dục đều đặn khi tôi còn nhỏ, giờ đi bộ đủ mười nghìn bước mỗi ngày vì chiếc đồng hồ thông minh theo dõi tiến độ của ông. Loại công nghệ này gần như không tồn tại đối với hầu hết các gia đình ba mươi năm trước. Thứ hai, thực phẩm và các lựa chọn tập luyện lành mạnh hiện nay phổ biến hơn nhiều so với trước. Siêu thị bày bán nhiều rau củ tươi và sản phẩm ít đường hơn, còn phòng tập thì mở ra ở hầu như mọi khu dân cư. Khi các lựa chọn lành mạnh trở nên tiện lợi, người ta có xu hướng chọn chúng nhiều hơn. Chẳng hạn, ở thành phố tôi, một phòng tập hiện đại mới mở gần văn phòng tôi năm ngoái, và sáng nào cũng đông kín hội viên trước giờ làm. Mười năm trước, cả khu vực đó chỉ có một phòng tập nhỏ. Nhìn chung, việc tiếp cận thông tin dễ dàng hơn cùng với nhiều sản phẩm và dịch vụ chú trọng sức khỏe đã khiến người ta quan tâm đến sức khỏe của mình nhiều hơn hẳn so với trước đây. Vì những lý do này, tôi hoàn toàn đồng ý rằng người ngày nay quan tâm đến việc sống lành mạnh hơn rất nhiều so với các thế hệ trước.
Ngày nay nhiều công ty gặp khó khăn khi xử lý việc nhân viên dùng mạng xã hội trong giờ làm. Một số quản lý chọn chặn hoàn toàn các trang như Facebook, trong khi số khác để nhân viên tự quyết định. Theo tôi, quản lý nên tin tưởng nhân viên thay vì chặn quyền truy cập mạng xã hội. Thứ nhất, việc tin tưởng nhân viên tự quản lý thời gian thể hiện sự tôn trọng và thường giúp nâng cao tinh thần làm việc. Khi cảm thấy được tin tưởng, nhân viên thường có trách nhiệm hơn với công việc của mình và hoàn thành đúng hạn mà không cần giám sát liên tục. Ngược lại, việc chặn trang web có thể khiến nhân viên cảm thấy mình bị đối xử như trẻ con thay vì như những người chuyên nghiệp. Ở công ty cũ của tôi, ban quản lý chặn toàn bộ mạng xã hội, và nhiều nhân viên phàn nàn rằng quy định nghiêm ngặt đó khiến không khí văn phòng trở nên khó chịu. Năng suất thực ra không hề tăng sau khi bị chặn, vì mọi người chỉ đơn giản tìm cách khác để giết thời gian, chẳng hạn như đọc tin tức. Thứ hai, việc chặn một số trang web nhất định hiếm khi giải quyết được vấn đề mất tập trung thực sự. Nhân viên vẫn có thể vào mạng xã hội bằng điện thoại cá nhân, nên việc chặn mạng công ty không ngăn được hành vi đó. Một giải pháp hiệu quả hơn là đặt ra kỳ vọng rõ ràng về việc sử dụng hợp lý và đánh giá nhân viên dựa trên kết quả công việc thực tế. Ví dụ, một quản lý tôi quen cho phép nghỉ giải lao ngắn để lướt mạng xã hội, nhưng yêu cầu cả nhóm hoàn thành công việc được giao trước cuối mỗi ngày. Với cách làm này, nhân viên đánh giá cao sự linh hoạt, và cả nhóm luôn hoàn thành đúng hạn. Nhìn chung, việc tin tưởng nhân viên và tập trung vào kết quả hiệu quả hơn việc chặn trang web, vốn thường làm giảm tinh thần làm việc mà không giải quyết được vấn đề gốc rễ. Vì những lý do này, tôi cho rằng quản lý nên tin tưởng nhân viên sử dụng thời gian một cách khôn ngoan.
Trong môi trường làm việc bận rộn ngày nay, nhiều người phải quyết định nên làm nhiều việc cùng lúc hay hoàn thành xong một việc rồi mới chuyển sang việc khác. Theo tôi, làm từng việc một cho đến khi xong hẳn là cách làm việc tốt hơn. Tôi nghĩ vậy vì hai lý do chính, liên quan đến chất lượng công việc và mức độ căng thẳng. Thứ nhất, hoàn thành xong một việc rồi mới bắt đầu việc khác giúp tôi tập trung hơn vào từng nhiệm vụ. Khi dồn hết sự chú ý vào một công việc duy nhất, tôi mắc ít lỗi hơn và hiểu rõ mọi chi tiết hơn. Ví dụ, khi viết báo cáo hằng tuần cho công ty, tôi luôn kiểm tra kỹ từng phần trước khi bắt đầu một dự án mới. Nhờ vậy, tôi hiếm khi phải quay lại sửa lỗi về sau, và cấp trên của tôi luôn hài lòng với kết quả. Thứ hai, cách làm việc này giúp giảm căng thẳng đáng kể trong suốt ngày làm việc. Chuyển qua lại giữa nhiều việc suốt cả ngày có thể khiến người ta mệt mỏi, rối trí và dễ quên những việc quan trọng. Tháng trước, đồng nghiệp của tôi vừa trả lời email, vừa lên kế hoạch họp, vừa cập nhật bảng tính cùng lúc, và cô ấy kiệt sức vào cuối ngày. Sau ngày hôm đó, cô ấy quyết định chỉ tập trung vào một nhiệm vụ mỗi lần, và cô ấy cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Vì những lý do này, tôi cho rằng nên hoàn thành xong một việc trước khi bắt đầu việc khác. Cách làm này giúp công việc có chất lượng cao hơn và mang lại một ngày làm việc thoải mái hơn cho mọi nhân viên.
Một số công ty chọn cách quảng cáo sản phẩm bằng cách dán quảng cáo lên xe buýt, tàu điện và các phương tiện giao thông công cộng khác. Theo tôi, đây thực sự là một cách quảng cáo hiệu quả. Trước hết, quảng cáo trên phương tiện công cộng tiếp cận được một lượng lớn người mỗi ngày. Xe buýt và tàu điện chở hàng nghìn hành khách trên cùng một tuyến đường ngày này qua ngày khác, nên cả những hành khách quen thuộc lẫn những người mới đều nhìn thấy cùng một mẫu quảng cáo lặp đi lặp lại. Ngoài ra, những phương tiện này còn di chuyển qua các con phố đông đúc trong thành phố, nên người đi bộ và người lái xe xung quanh cũng có thể nhìn thấy quảng cáo, chứ không chỉ hành khách bên trong. Ví dụ, tôi đi cùng một chuyến xe buýt đến chỗ làm mỗi sáng, và tôi vẫn nhớ tên một thương hiệu cà phê vì quảng cáo của họ được in dọc thân xe buýt suốt mấy tháng liền. Kiểu tiếp xúc lặp lại như vậy rất khó đạt được chỉ với một quảng cáo trực tuyến mà người xem có thể dễ dàng lướt qua. Thứ hai, hình thức quảng cáo này khá tiết kiệm chi phí so với các lựa chọn khác như quảng cáo truyền hình. Một mẫu quảng cáo trên xe buýt hay tàu điện có thể chạy trong nhiều tuần, thậm chí nhiều tháng, trong khi một đoạn quảng cáo truyền hình thường chỉ phát trong thời gian ngắn và tốn kém hơn nhiều cho mỗi lần phát. Một tiệm bánh nhỏ gần chung cư tôi ở đã đặt quảng cáo bên trong một toa tàu điện ngầm và ghi nhận lượng khách tăng rõ rệt chỉ sau vài tuần, dù chi phí bỏ ra thấp hơn nhiều so với việc chạy chiến dịch trên đài phát thanh hay truyền hình. Vì hành khách thường không có việc gì khác để làm trong lúc di chuyển, họ có xu hướng nhìn xung quanh và thực sự chú ý đến những quảng cáo này. Tóm lại, tôi tin rằng quảng cáo trên phương tiện giao thông công cộng là một phương pháp hiệu quả để các công ty quảng bá sản phẩm của mình. Nó liên tục tiếp cận được một lượng lớn khán giả và tốn ít chi phí hơn nhiều phương pháp quảng cáo khác, khiến đây trở thành lựa chọn thông minh cho những doanh nghiệp có ngân sách hạn chế.
Cả cha mẹ và thầy cô đều giúp trẻ học tốt ở trường, nhưng theo tôi, cha mẹ mới là người có ảnh hưởng lớn hơn. Điều này là vì cha mẹ định hình thói quen và thái độ học tập của con từ rất lâu trước khi con gặp bất kỳ thầy cô nào. Trước hết, cha mẹ dạy con những thói quen cơ bản như đi đúng giờ, làm bài tập về nhà và tôn trọng người khác. Những thói quen này chính là nền tảng cho cách một đứa trẻ cư xử trong lớp học mỗi ngày. Ví dụ, cha mẹ tôi luôn hỏi về bài tập về nhà mỗi tối và bắt tôi làm xong bài trước khi được xem tivi. Nhờ thói quen đó, tôi học được cách quản lý thời gian tốt, và thói quen này vẫn còn giúp ích cho tôi trong công việc hiện tại. Thứ hai, cha mẹ mang lại cho con sự hỗ trợ về tinh thần, giúp con cảm thấy tự tin và có động lực học tập. Một đứa trẻ được yêu thương và ủng hộ ở nhà thường sẵn sàng cố gắng hơn ở trường, kể cả sau một bài kiểm tra điểm thấp. Con gái của người hàng xóm nhà tôi từng gặp khó khăn với môn toán trong thời gian dài, nhưng cha mẹ bé động viên mỗi ngày và thuê gia sư kèm thêm tại nhà. Chỉ sau vài tháng, điểm số của bé cải thiện rất nhiều, và bé cũng tự tin hơn hẳn trong lớp. Tóm lại, thầy cô chắc chắn giúp trẻ học được kiến thức mới, nhưng cha mẹ mới là người quan trọng hơn đối với thành công chung của con. Cha mẹ xây dựng nên thói quen, giá trị và sự tự tin mà con mang theo vào mọi lớp học.
Nhiều người đi làm ngày nay phải lựa chọn giữa một công việc lương cao nhưng giờ làm việc kéo dài và một công việc lương thấp hơn nhưng có nhiều thời gian rảnh. Đây là một quyết định không dễ dàng vì cả tiền bạc lẫn thời gian cá nhân đều quan trọng. Theo tôi, một công việc lương thấp hơn nhưng đủ thời gian nghỉ ngơi là lựa chọn tốt hơn. Thứ nhất, một lịch làm việc hợp lý giúp bảo vệ sức khỏe thể chất lẫn tinh thần. Khi nhân viên phải làm việc nhiều giờ mỗi ngày, họ thường xuyên mệt mỏi và căng thẳng, và về lâu dài điều này có thể dẫn đến những vấn đề sức khỏe nghiêm trọng. Ngoài ra, những người kiệt sức thường dễ mắc sai sót hơn trong công việc, điều này thực sự có thể ảnh hưởng xấu đến hiệu suất và con đường sự nghiệp của họ. Ví dụ, một đồng nghiệp cũ của tôi ở một công ty marketing từng làm việc hơn sáu mươi giờ mỗi tuần để có mức lương cao hơn. Sau hai năm, cô ấy kiệt sức đến mức phải xin nghỉ dài hạn để hồi phục. Câu chuyện của cô ấy cho tôi thấy rõ rằng khoản thu nhập thêm không đáng để đánh đổi bằng sức khỏe. Thứ hai, có đủ thời gian rảnh giúp con người xây dựng những mối quan hệ bền chặt hơn và trau dồi kỹ năng mới. Những nhân viên tan làm vào giờ hợp lý có thể dành nhiều buổi tối hơn cho gia đình hoặc theo đuổi sở thích cá nhân. Chẳng hạn, hiện tại tôi đang làm việc tại một công ty kế toán nhỏ, nơi kết thúc ngày làm việc lúc năm giờ chiều. Lịch làm việc này cho tôi thời gian để học tiếng Anh hai buổi một tuần và ăn tối cùng bố mẹ. Những hoạt động giản dị này khiến tôi vui vẻ hơn khi ở nhà và có động lực hơn khi đi làm. Tóm lại, dù mức lương cao rất hấp dẫn, tôi tin rằng một công việc có đủ thời gian nghỉ ngơi mang lại chất lượng cuộc sống tốt hơn nhìn chung. Sức khỏe tốt và những mối quan hệ bền chặt có giá trị hơn khoản tiền dư ra về lâu dài.
Xung đột giữa các thành viên trong nhóm là chuyện thường gặp ở hầu hết mọi công ty, nhất là khi mọi người làm việc dưới áp lực hoặc có cách làm việc khác nhau. Theo tôi, cách tốt nhất để giải quyết mâu thuẫn với một đồng nghiệp trong nhóm là nói chuyện trực tiếp và bình tĩnh với người đó, ở một nơi riêng tư. Trước hết, việc nói chuyện trực tiếp giúp cả hai bên trình bày quan điểm của mình trước khi hiểu lầm trở nên lớn hơn. Khi mọi người mách với quản lý hoặc than phiền với các đồng nghiệp khác thay vì nói thẳng, vấn đề thật sự thường bị bóp méo và mâu thuẫn càng trở nên nghiêm trọng hơn. Ngược lại, một cuộc trò chuyện riêng tư giúp giữ được sự tôn trọng và tập trung vào việc tìm giải pháp thay vì đổ lỗi cho nhau. Ví dụ, khi một đồng nghiệp trễ deadline khiến tôi phải làm thêm việc, tôi đã rủ cô ấy đi uống cà phê thay vì báo ngay với cấp trên. Trong buổi nói chuyện đó, tôi mới biết cô ấy đang phải lo cho một chuyện gấp trong gia đình, và chúng tôi nhanh chóng thống nhất một kế hoạch mới để cùng hoàn thành dự án. Thứ hai, việc giải quyết mâu thuẫn trực tiếp giúp cả hai giữ được mối quan hệ làm việc tốt về lâu dài. Nếu một bất đồng nhỏ bị lờ đi hoặc xử lý qua trung gian, các thành viên trong nhóm có thể bắt đầu né tránh nhau hoặc mất lòng tin, và điều đó ảnh hưởng đến hiệu quả chung của cả nhóm. Nói chuyện thẳng thắn và lắng nghe cẩn thận cũng thể hiện sự tôn trọng cảm xúc của người khác, nhờ đó việc hợp tác nhóm sau này sẽ suôn sẻ hơn nhiều. Ở công ty trước đây của tôi, hai người trong phòng ban không nói chuyện với nhau sau một bất đồng về ngân sách chung, cuối cùng quản lý phải can thiệp để giải quyết một chuyện mà đáng lẽ chỉ cần năm phút nói chuyện là xong. Trải nghiệm đó dạy tôi rằng né tránh vấn đề chỉ khiến nó khó giải quyết hơn về sau. Tóm lại, tôi tin rằng nói chuyện trực tiếp và bình tĩnh với một thành viên trong nhóm là cách hiệu quả nhất để giải quyết mâu thuẫn. Cách làm này không chỉ nhanh chóng xóa bỏ hiểu lầm mà còn bảo vệ được lòng tin và sự hợp tác trong cả nhóm.
Một số người cho rằng học sinh vừa tốt nghiệp trung học nên dành một năm để đi làm hoặc đi du lịch trước khi bắt đầu học đại học. Cá nhân tôi không đồng tình với quan điểm này, vì việc vào đại học ngay sau khi tốt nghiệp trung học mang lại cho học sinh những lợi thế rõ ràng mà một năm nghỉ ngơi không thể đem lại. Trước hết, những học sinh vào đại học ngay sẽ giữ được thói quen học tập và kiến thức đã tích lũy được ở bậc trung học. Nếu học sinh nghỉ hẳn một năm không đụng đến việc học, họ thường quên đi những kỹ năng quan trọng như viết luận, các công thức toán học hay thói quen học tập hiệu quả. Chị họ tôi quyết định nghỉ một năm để đi khắp Đông Nam Á sau khi tốt nghiệp trung học, dự định sẽ vào đại học vào năm sau đó. Khi cuối cùng cũng nhập học, chị gặp khó khăn khi tập trung suốt các buổi giảng dài và phải học lại từ đầu những kỹ năng học tập cơ bản mà trước đây từng thành thạo. Chị mất gần trọn một học kỳ mới bắt kịp được các bạn cùng lớp đã vào đại học ngay từ đầu. Thứ hai, việc vào đại học đúng thời điểm giúp học sinh bước vào thị trường lao động và xây dựng sự nghiệp sớm hơn. Mỗi năm trì hoãn đồng nghĩa với việc phải chờ thêm một năm nữa mới có thể nhận mức lương đầy đủ, tích lũy kinh nghiệm làm việc hay được thăng chức. Trong những ngành cạnh tranh cao như tài chính hay công nghệ, nhà tuyển dụng thường ưu tiên những ứng viên tốt nghiệp đúng thời hạn và đã có thêm một năm kinh nghiệm liên quan. Một người bạn của tôi vào đại học ngay sau khi tốt nghiệp trung học đã tốt nghiệp ở tuổi hai mươi hai và có được vị trí ổn định tại một ngân hàng trước khi nhiều bạn từng nghỉ một năm còn chưa hoàn thành xong bằng cấp. Việc xuất phát sớm đó mang lại cho anh lợi thế rõ rệt cả về lương lẫn phát triển sự nghiệp. Tóm lại, tôi không nghĩ nên khuyến khích học sinh nghỉ một năm thay vì vào đại học ngay. Một năm nghỉ ngơi có thể làm gián đoạn thói quen học tập và trì hoãn việc bước vào thị trường lao động, vì thế học thẳng lên đại học nhìn chung vẫn là lựa chọn khôn ngoan hơn. Vì những lý do đó, học sinh mới tốt nghiệp trung học nên vào đại học ngay thay vì trì hoãn một năm.
Ngày nay, ngày càng có nhiều công ty đang cân nhắc có nên cho phép nhân viên tự chọn giờ làm việc của riêng mình hay không. Theo tôi, các công ty nên cho phép nhân viên làm việc theo giờ giấc linh hoạt. Trước hết, giờ làm linh hoạt giúp nhân viên sắp xếp các việc cá nhân và gia đình tốt hơn rất nhiều. Nhiều người đi làm còn phải chăm lo cho gia đình và con cái, nên khung giờ hành chính cố định không phải lúc nào cũng phù hợp với hoàn cảnh của họ. Chẳng hạn, một đồng nghiệp của tôi ở công ty quảng cáo có hai con nhỏ, và nhờ giờ làm linh hoạt, chị ấy có thể đưa con đến trường trước khi bắt đầu công việc. Nhờ sự linh hoạt đó, chị ấy có thể yên tâm và tập trung hoàn toàn vào công việc ngay khi đến văn phòng. Thứ hai, giờ làm linh hoạt thường giúp tăng đáng kể năng suất làm việc của nhân viên. Khi nhân viên được làm việc vào lúc họ cảm thấy tràn đầy năng lượng nhất, họ thường tạo ra kết quả tốt hơn. Ở công ty tôi, chúng tôi chuyển sang giờ làm linh hoạt từ năm ngoái, và hiệu suất của cả đội thực sự đã cải thiện. Nhờ vậy, nhân viên không còn phải mất nhiều thời gian di chuyển vào giờ cao điểm đông đúc nữa. Khoảng thời gian rảnh thêm đó còn giúp nhân viên có thể thư giãn hoặc tập thể dục trước khi bắt đầu ngày làm việc. Tóm lại, tôi hoàn toàn ủng hộ chính sách giờ làm việc linh hoạt vì nó mang lại lợi ích thiết thực cho cả nhân viên lẫn công ty. Vì những lý do đó, tôi cho rằng mọi công ty nên nghiêm túc cân nhắc áp dụng chính sách này cho nhân viên của mình.
Khi một công ty đánh giá hiệu quả làm việc của nhân viên, một câu hỏi đặt ra là có nên xem xét ý kiến của các đồng nghiệp khác hay không, và cách làm này có cả ưu điểm lẫn nhược điểm. Theo tôi, dù cách này có một vài hạn chế, ưu điểm của nó vẫn vượt trội hơn, nên các công ty nên đưa phản hồi của đồng nghiệp vào quá trình đánh giá hiệu quả làm việc. Trước hết, đồng nghiệp quan sát công việc hàng ngày của một nhân viên sát sao hơn quản lý, nên ý kiến của họ có thể cho thấy những điều mà chỉ riêng quản lý sẽ bỏ sót. Quản lý chỉ thỉnh thoảng gặp từng nhân viên, trong khi đồng nghiệp làm việc cùng nhau mỗi ngày lại nhận ra người đó giao tiếp và phối hợp tốt như thế nào. Chính vì vậy, phản hồi từ đồng nghiệp có thể khiến một đánh giá hiệu quả làm việc trở nên chính xác và đầy đủ hơn. Ví dụ, ở công việc trước đây của tôi, quản lý hiếm khi thấy tôi kiên nhẫn hướng dẫn nhân viên mới như thế nào, nhưng đồng nghiệp của tôi đã nhắc đến điều đó, và nhờ vậy tôi được thăng chức, một cơ hội mà có lẽ tôi đã bỏ lỡ nếu không có phản hồi ấy. Thứ hai, khi nhân viên biết rằng ý kiến của mình có ý nghĩa, họ có xu hướng giao tiếp thẳng thắn hơn và cảm thấy được tôn trọng hơn tại nơi làm việc. Điều này có thể cải thiện tinh thần làm việc nhóm, vì đồng nghiệp có động lực đưa ra phản hồi hữu ích cho nhau thay vì chỉ phàn nàn sau lưng nhau. Tuy nhiên, cách làm này cũng có một số nhược điểm rõ ràng mà công ty phải kiểm soát cẩn thận. Nếu đồng nghiệp là bạn thân, họ có thể đưa ra phản hồi quá tích cực, trong khi những đồng nghiệp đang cạnh tranh cho cùng một vị trí thăng chức có thể nhận xét về nhau không công bằng. Những mâu thuẫn cá nhân không liên quan gì đến hiệu quả công việc thực tế cũng có thể ảnh hưởng đến những gì một nhân viên nói về đồng nghiệp của mình. Một công ty bỏ qua những rủi ro này có thể cuối cùng lại khen thưởng những người được lòng đồng nghiệp thay vì người thực sự có năng lực. Dù vậy, tôi tin rằng những nhược điểm này có thể được giảm bớt nếu công ty kết hợp phản hồi của đồng nghiệp với quan sát trực tiếp của quản lý. Theo cách đó, không một ý kiến thiên vị riêng lẻ nào có thể tự quyết định toàn bộ đánh giá của một nhân viên. Tóm lại, dù phản hồi từ đồng nghiệp mang một số rủi ro thiên vị, nó cũng cung cấp những thông tin quý giá mà một mình quản lý không thể có được. Vì lý do đó, tôi ủng hộ việc đưa ý kiến của đồng nghiệp vào đánh giá hiệu quả làm việc, miễn là công ty cũng sử dụng thêm những nguồn thông tin khác để giữ cho quá trình này công bằng.
Nhiều sinh viên đại học băn khoăn không biết có nên thực tập trước khi tốt nghiệp hay không. Theo tôi, thực tập trước khi tốt nghiệp mang lại những lợi ích rõ ràng, chủ yếu vì nó cho sinh viên trải nghiệm công việc thực tế và giúp họ tìm việc dễ dàng hơn sau khi ra trường. Trước hết, một kỳ thực tập cho phép sinh viên áp dụng kiến thức trên lớp vào công việc thực tế. Các môn học ở đại học thường thiên về lý thuyết, nhưng thực tập cho sinh viên thấy lý thuyết đó thực sự vận hành thế nào trong một công ty. Trong quá trình thực tập, sinh viên cũng học được những kỹ năng cơ bản nơi công sở, như hoàn thành công việc đúng hạn, viết email chuyên nghiệp và làm việc theo nhóm. Khi tôi thực tập ba tháng tại một công ty marketing vào năm ngoái, tôi đã học được cách viết báo cáo khách hàng thực sự, điều mà không môn học nào ở trường dạy tôi. Trải nghiệm đó khiến tôi tự tin hơn nhiều khi bắt đầu công việc toàn thời gian đầu tiên của mình. Thứ hai, thực tập giúp sinh viên xây dựng những mối quan hệ có thể dẫn đến một lời mời làm việc sau khi tốt nghiệp. Nhiều công ty thích tuyển người mà họ đã biết rõ năng lực hơn là mạo hiểm với một hồ sơ của người lạ. Ngay cả khi sinh viên không nhận được lời mời làm việc từ chính công ty đó, người quản lý thường vẫn có thể giới thiệu họ cho một nhà tuyển dụng khác trong cùng ngành. Chẳng hạn, một người bạn cùng lớp của tôi được chính công ty mà cô ấy từng thực tập mời làm việc toàn thời gian, chỉ vì người quản lý đã biết cô ấy là người đáng tin cậy. Nếu không có kỳ thực tập đó, có lẽ cô ấy đã phải mất nhiều tháng để tìm công việc đầu tiên sau khi tốt nghiệp. Tóm lại, thực tập mang lại cho sinh viên kinh nghiệm thực tế và những mối quan hệ nghề nghiệp hữu ích mà chỉ ngồi học trên lớp thì không thể có được. Vì những lý do đó, tôi tin rằng mọi sinh viên nên cố gắng hoàn thành ít nhất một kỳ thực tập trước khi tốt nghiệp.
Ngày nay, người tìm việc có nhiều lựa chọn, từ quảng cáo trên báo, các trang tuyển dụng trực tuyến, cho đến sự giới thiệu của người quen. Mỗi cách đều có ưu điểm riêng, nhưng có một cách nổi bật hơn hẳn so với những cách còn lại. Theo tôi, giới thiệu cá nhân là cách tốt nhất để tìm việc làm. Trước hết, sự giới thiệu từ người quen giúp xây dựng lòng tin giữa người tìm việc và nhà tuyển dụng. Khi một nhân viên đang làm việc giới thiệu ứng viên, người quản lý đã phần nào tin tưởng vào tính cách và tác phong làm việc của người đó. Lòng tin này giúp quá trình tuyển dụng diễn ra nhanh hơn và bớt căng thẳng cho cả hai bên. Ví dụ, tôi có được công việc đầu tiên tại một công ty thương mại nhờ một người bạn cùng lớp cũ đang làm ở đó giới thiệu tôi với quản lý. Vị quản lý phỏng vấn tôi ngay trong tuần đó và nhận tôi vào làm mà không cần qua nhiều vòng tuyển chọn. Thứ hai, sự giới thiệu cá nhân mang lại những thông tin hữu ích mà người tìm việc không thể tìm thấy trong một mẩu quảng cáo. Một người bạn hay người thân đang làm việc tại công ty có thể kể cho bạn nghe về môi trường làm việc thực tế, kỳ vọng của quản lý và lịch làm việc thông thường. Những thông tin này giúp ứng viên quyết định xem công việc có thực sự phù hợp với mình hay không, ngay cả trước khi nộp đơn. Chẳng hạn, người anh họ của tôi từng cảnh báo rằng một công ty nọ thường xuyên bắt nhân viên tăng ca, nên tôi đã không nộp đơn vào đó và tránh được một trải nghiệm không tốt. Nếu không có lời khuyên của anh ấy, có lẽ tôi đã nhận một công việc không phù hợp với cuộc sống của mình. Tóm lại, dù quảng cáo trên báo và các trang tuyển dụng trực tuyến đều là công cụ hữu ích, sự giới thiệu cá nhân vẫn là cách hiệu quả nhất để tìm việc làm. Cách này tạo dựng lòng tin giữa nhà tuyển dụng và ứng viên, đồng thời cung cấp những thông tin chân thực mà các nguồn khác không thể mang lại.
Con người học kỹ năng mới theo nhiều cách khác nhau, chẳng hạn như thực hành trực tiếp, đọc tài liệu, hoặc nghe giảng và xem trình diễn. Mỗi cách phù hợp với một số người nhất định, nhưng có một cách phù hợp với tôi hơn hẳn những cách còn lại. Theo tôi, học bằng cách thực hành trực tiếp là cách hiệu quả nhất đối với bản thân tôi. Trước hết, khi tôi thực hành trực tiếp một kỹ năng, tôi nhớ các bước rõ ràng hơn nhiều so với khi chỉ đọc về chúng. Đọc tài liệu hướng dẫn hay nghe giải thích cho tôi kiến thức chung, nhưng không chỉ ra chính xác chỗ nào tôi làm sai. Tự tay thực hành giúp tôi nhận ra lỗi của mình ngay lập tức và sửa chữa kịp thời. Ví dụ, khi mới bắt đầu học nấu ăn, tôi đã đọc khá nhiều công thức trên mạng, nhưng vẫn làm cháy cơm mấy lần đầu. Chỉ sau khi tự tay nấu cơm nhiều lần, tôi mới thật sự hiểu cách canh lửa và canh thời gian. Thứ hai, học bằng cách thực hành giúp tôi giữ được động lực vì có thể tự thấy sự tiến bộ của mình. Khi hoàn thành tốt một việc, dù chỉ là việc nhỏ, tôi cảm thấy được khích lệ để thử sức với việc khó hơn. Cảm giác đạt được thành quả này là điều mà đọc sách hay xem video hiếm khi mang lại cho tôi. Một ví dụ khác là khi tôi học sử dụng một phần mềm kế toán mới ở công ty cũ. Thay vì ngồi đọc tài liệu hướng dẫn hàng giờ, tôi mở phần mềm lên và tự thử từng chức năng, và chỉ sau hai ngày tôi đã có thể sử dụng thành thạo. Tóm lại, dù đọc sách và nghe giảng có thể cung cấp kiến thức nền hữu ích, học bằng cách thực hành vẫn là phương pháp hiệu quả nhất đối với tôi. Nó giúp tôi ghi nhớ thông tin, nhanh chóng sửa lỗi và duy trì động lực nhờ thấy được sự tiến bộ rõ ràng.
Nhiều người dành một phần thời gian rảnh của mình để tham gia câu lạc bộ, đội nhóm hoặc các tổ chức khác. Những nhóm này có thể mang nhiều hình thức khác nhau, từ đội thể thao cho đến hội tình nguyện. Theo tôi, các nhóm và tổ chức quan trọng với con người vì chúng mang lại cảm giác thuộc về và là nguồn hỗ trợ trong lúc khó khăn. Trước hết, việc tham gia một nhóm giúp mọi người kết nối với những người có cùng sở thích. Sở thích chung này khiến việc bắt chuyện trở nên dễ dàng hơn và giúp xây dựng những tình bạn có thể sẽ không hình thành nếu không có nhóm. Dành thời gian với những người cùng yêu thích một hoạt động cũng khiến hoạt động đó trở nên thú vị hơn. Ví dụ, tôi tham gia một câu lạc bộ chạy bộ trong khu phố mình hai năm trước, và giờ tôi luôn mong chờ các buổi chạy cuối tuần vì được gặp lại những gương mặt thân quen mỗi tuần. Trước khi tham gia câu lạc bộ, tôi thường bỏ buổi chạy sáng, nhưng giờ tôi hiếm khi vắng mặt vì cả nhóm đang chờ tôi. Thứ hai, các nhóm và tổ chức mang lại sự hỗ trợ thiết thực lẫn tinh thần khi thành viên gặp khó khăn. Là thành viên của một cộng đồng nghĩa là những người khác thường sẵn lòng chia sẻ lời khuyên, nguồn lực, hoặc đơn giản là lắng nghe. Sự hỗ trợ này có thể khiến một tình huống căng thẳng trở nên dễ vượt qua hơn. Khi cha tôi phải nhập viện năm ngoái, nhiều thành viên trong hội cư dân khu phố đã thay phiên nhau đến thăm ông và giúp gia đình tôi mua đồ tạp hóa. Sự giúp đỡ của họ có ý nghĩa rất lớn với gia đình tôi trong một tháng vô cùng khó khăn đó. Tóm lại, các nhóm và tổ chức quan trọng với con người vì chúng tạo ra cảm giác thuộc về thông qua sở thích chung và mang lại sự hỗ trợ thật sự trong lúc khó khăn. Vì những lý do đó, tôi tin rằng việc là thành viên của một nhóm khiến cuộc sống của con người hạnh phúc và an tâm hơn.
Trong một số ngành nghề, đặc biệt là ngành y tế, nhân viên thường phải làm những ca kéo dài mười hai tiếng trở lên, đôi khi liên tục nhiều ngày liền. Dù lịch làm việc như vậy có thể giúp giảm bớt tình trạng thiếu nhân sự, nó lại đặt ra những lo ngại nghiêm trọng về sức khỏe của người lao động và sự an toàn của bệnh nhân. Theo tôi, việc bắt nhân viên làm những ca dài như vậy là một cách làm gây hại và cần được hạn chế. Trước hết, nhân viên làm việc liên tục mười hai tiếng trở lên mà không được nghỉ ngơi đầy đủ sẽ tự nhiên mất dần khả năng tập trung và phán đoán khi ca làm việc kéo dài. Trong ngành y tế, sự mệt mỏi này nguy hiểm vì chỉ một sai sót nhỏ, chẳng hạn như cho bệnh nhân dùng sai liều thuốc, cũng có thể gây hại nghiêm trọng. Bác sĩ và y tá kiệt sức cũng dễ mắc phải những lỗi mà bình thường họ sẽ không bao giờ mắc nếu được nghỉ ngơi đầy đủ. Dì tôi, một y tá đã có hơn mười lăm năm trong nghề, kể rằng phần lớn các sai sót về thuốc trong khoa của dì xảy ra vào cuối những ca làm việc dài, khi nhân viên đã quá mệt để kiểm tra công việc kỹ càng. Dì nói rằng sau khi bệnh viện rút ngắn ca làm và tuyển thêm nhân viên, số sai sót như vậy đã giảm rõ rệt. Thứ hai, việc thường xuyên làm những ca cực kỳ dài gây tổn hại đến sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của nhân viên về lâu dài. Những người hiếm khi ngủ đủ giấc thường bị căng thẳng kéo dài, điều này cuối cùng có thể dẫn đến kiệt sức hoặc bệnh tật nghiêm trọng. Vì vậy, nhiều nhân viên giỏi cuối cùng rời bỏ những ngành nghề đòi hỏi giờ làm quá nhiều, khiến tình trạng thiếu nhân sự trở nên tồi tệ hơn về lâu dài. Ví dụ, hai đồng nghiệp của dì tôi đã nghỉ việc năm ngoái, nói rằng họ không thể vừa làm ca mười hai tiếng vừa nuôi con nhỏ. Mất đi những y tá như họ buộc bệnh viện phải dựa nhiều hơn vào số nhân viên còn lại, tạo ra một vòng luẩn quẩn khó phá vỡ. Tóm lại, dù những ca làm việc dài có vẻ là giải pháp cho tình trạng thiếu nhân sự, chúng lại đặt nhân viên lẫn bệnh nhân vào tình thế rủi ro nghiêm trọng và thường gây ra nhiều vấn đề hơn là giải quyết được. Vì những lý do đó, các nhà tuyển dụng nên giới hạn thời gian ca làm việc và tuyển đủ nhân viên để không ai phải thường xuyên làm việc mười hai tiếng trở lên. Bảo vệ sức khỏe của người lao động theo cách này cuối cùng cũng là bảo vệ bệnh nhân.
Một số công việc đòi hỏi phải đi công tác thường xuyên và gặp gỡ nhiều người mới, trong khi những công việc khác lại giữ nhân viên làm việc cố định tại một văn phòng với cùng một nhóm đồng nghiệp mỗi ngày. Theo tôi, một công việc phải đi công tác và gặp người mới thú vị hơn nhiều so với công việc ở một địa điểm cố định. Trước hết, việc đi công tác giúp nhân viên có cơ hội khám phá những nơi mới và tìm hiểu về các nền văn hóa khác nhau. Ví dụ, khi làm nhân viên kinh doanh, tôi đã đến năm thành phố khác nhau chỉ trong một năm. Mỗi chuyến đi lại giúp tôi biết thêm điều gì đó mới về thị trường địa phương và con người ở đó. Loại trải nghiệm này rất khó có được nếu bạn chỉ ngồi mãi ở một văn phòng. Thứ hai, việc thường xuyên gặp gỡ người mới khiến công việc thú vị hơn và giúp nhân viên mở rộng mạng lưới quan hệ. Trong những chuyến công tác, tôi đã gặp nhiều khách hàng với xuất thân và ý tưởng khác nhau. Trò chuyện với họ giúp tôi cải thiện kỹ năng giao tiếp và có thêm nhiều mối quan hệ kinh doanh. Những nhân viên chỉ làm việc với cùng một nhóm đồng nghiệp mỗi ngày có thể không có được cơ hội này. Một số trong đó về sau trở thành những mối quan hệ nghề nghiệp lâu dài và có giá trị, giúp ích cho sự nghiệp của tôi. Tóm lại, tôi thích một công việc phải đi công tác và gặp người mới hơn là một công việc ở địa điểm cố định. Dù công việc văn phòng ổn định cũng có những lợi ích riêng, tôi vẫn thấy việc đi công tác và trải nghiệm đa dạng đáng giá hơn nhiều.
Nhờ công nghệ hiện đại, nhiều nhân viên giờ đây có thể làm việc tại nhà thay vì phải đến văn phòng mỗi ngày. Theo tôi, dù làm việc tại nhà cũng có một số hạn chế, những lợi ích của nó vẫn khiến đây trở thành lựa chọn tốt hơn đối với nhiều nhân viên, trong đó có tôi. Trước hết, làm việc tại nhà giúp tiết kiệm rất nhiều thời gian vì nhân viên không phải di chuyển đến chỗ làm. Khi làm việc tại nhà năm ngoái, tôi đã tiết kiệm được gần hai tiếng mỗi ngày, thời gian mà trước đây tôi dành cho việc đi xe buýt. Tôi dùng khoảng thời gian dư đó để tập thể dục vào buổi sáng và dành nhiều thời gian hơn cho gia đình vào buổi tối. Bên cạnh đó, làm việc tại nhà thường giúp tập trung dễ dàng hơn vì ít bị đồng nghiệp làm gián đoạn. Ví dụ, tôi có thể hoàn thành báo cáo nhanh hơn nhiều mà không bị ai ghé qua bàn làm việc để trò chuyện. Mặt khác, làm việc tại nhà cũng có một số nhược điểm. Một vấn đề là rất khó tách bạch giữa công việc và cuộc sống cá nhân. Ví dụ, đôi khi tôi kiểm tra email vào khuya chỉ vì chiếc laptop lúc nào cũng ở ngay bên cạnh. Một nhược điểm khác là nhân viên có thể cảm thấy cô lập vì không được gặp trực tiếp đồng nghiệp hằng ngày. Các cuộc gọi video có thể giúp ích phần nào, nhưng chúng không phải lúc nào cũng thay thế hoàn hảo cho việc trò chuyện trực tiếp. Một số nhân viên cũng thấy khó nhận được phản hồi nhanh hoặc lời khuyên ngẫu hứng từ quản lý làm việc ở một địa điểm khác. Tóm lại, làm việc tại nhà mang lại những lợi ích rõ ràng như tiết kiệm thời gian và tập trung tốt hơn, nhưng cũng kéo theo những thách thức như cảm giác cô lập và ranh giới mờ nhạt giữa công việc và cuộc sống cá nhân. Đối với tôi, những lợi ích vẫn vượt trội hơn hạn chế, đặc biệt khi công ty đưa ra hướng dẫn rõ ràng về cách quản lý thời gian khi làm việc tại nhà.
Nhiều người cho rằng việc yêu thích công việc quan trọng hơn việc kiếm được mức lương cao, nhưng tôi không hoàn toàn đồng ý với quan điểm này. Theo tôi, có thu nhập ổn định quan trọng hơn, vì tiền bạc giúp con người đáp ứng những nhu cầu cơ bản và lên kế hoạch cho tương lai. Trước hết, nếu không có thu nhập ổn định, rất khó để trang trải những nhu cầu cơ bản như tiền thuê nhà, ăn uống và chăm sóc sức khỏe. Khi mới tốt nghiệp đại học, tôi nhận một công việc kế toán dù không thấy nó thật sự thú vị. Mức lương đó giúp tôi trả hết khoản vay sinh viên và hỗ trợ tài chính cho bố mẹ. Nếu chỉ chọn công việc vì yêu thích, có lẽ tôi đã không thể làm được những điều đó. Nhiều người trẻ cũng phải đối mặt với lựa chọn khó khăn tương tự này ngay sau khi tốt nghiệp và bước vào thị trường lao động. Thứ hai, một mức lương tốt mang lại cho con người nhiều tự do và an toàn hơn trong cuộc sống. Ví dụ, một đồng nghiệp của tôi đã tiết kiệm đủ tiền từ công việc lương cao để vài năm sau tự mở một cửa hàng nhỏ. Nếu không có khoản tiền dự phòng đó, cô ấy đã không thể chấp nhận rủi ro như vậy. Tiền bạc cũng có thể giúp xử lý những tình huống khẩn cấp như viện phí hay chi phí sửa chữa bất ngờ, những điều mà chỉ yêu thích công việc thôi thì không giải quyết được. Loại an toàn tài chính này rất khó đạt được ở một công việc chỉ được chọn vì yêu thích. Tóm lại, dù việc yêu thích công việc quan trọng đối với niềm vui hằng ngày, tôi tin rằng kiếm đủ tiền mới là điều quan trọng hơn về lâu dài. Một mức lương tốt mang lại sự an toàn và cơ hội mà một công việc chỉ đơn thuần yêu thích không phải lúc nào cũng đảm bảo được.
Một số người thích gặp mặt trực tiếp để trò chuyện, trong khi những người khác lại thích gọi điện thoại hơn. Theo tôi, gặp mặt trực tiếp là cách giao tiếp tốt hơn so với việc nói chuyện qua điện thoại. Trước hết, gặp mặt trực tiếp giúp mọi người nhìn thấy được biểu cảm khuôn mặt và ngôn ngữ cơ thể, điều mà cuộc gọi điện thoại không thể cho thấy. Tháng trước, tôi đã gặp một người bạn cũ để uống cà phê thay vì chỉ gọi điện cho cô ấy. Trong lúc trò chuyện, nhìn vào gương mặt cô ấy, tôi nhận ra cô đang trải qua một giai đoạn khó khăn, điều mà có lẽ tôi đã bỏ lỡ nếu chỉ nói chuyện qua điện thoại. Kiểu thấu hiểu này giúp xây dựng một mối liên kết sâu sắc hơn giữa mọi người. Thứ hai, gặp mặt trực tiếp thường ít gây hiểu lầm hơn so với gọi điện thoại. Qua điện thoại, giọng nói đôi khi bị hiểu sai, và những câu trả lời ngắn gọn có thể bị coi là thô lỗ dù thực ra không phải vậy. Khi trò chuyện trực tiếp với gia đình vào những dịp lễ, tôi thấy các cuộc trò chuyện ấm áp và thoải mái hơn nhiều so với bất kỳ cuộc gọi điện thoại nào. Chúng tôi cũng có thể cùng ăn một bữa cơm hoặc làm gì đó cùng nhau, điều này khiến khoảng thời gian bên nhau trở nên ý nghĩa hơn. Những khoảnh khắc chia sẻ như vậy khiến mối quan hệ của chúng tôi trở nên gần gũi và chân thành hơn. Tóm lại, tôi thích gặp mặt trực tiếp hơn vì nó giúp giao tiếp rõ ràng hơn và tạo được mối liên kết cá nhân bền chặt hơn. Gọi điện thoại tuy tiện lợi, nhưng không thể thay thế hoàn toàn trải nghiệm trò chuyện trực tiếp.
Ngày nay, nhiều học sinh trung học chọn đi làm thêm sau giờ học hoặc vào cuối tuần trong khi vẫn đang đi học. Một số người lo ngại rằng việc này lấy đi thời gian quý báu dành cho việc học và nghỉ ngơi. Theo tôi, những lợi ích của việc đi làm thêm khi còn học trung học lớn hơn những mặt hạn chế, miễn là học sinh biết sắp xếp thời gian hợp lý và giữ đúng thứ tự ưu tiên. Trước hết, một công việc bán thời gian dạy cho học sinh những kỹ năng thực tế mà lớp học khó có thể mang lại. Các em học được cách chịu trách nhiệm, tự quản lý tiền bạc và giao tiếp tự tin với khách hàng cũng như đồng nghiệp. Những bài học này xây dựng sự tự tin và tính tự lập, giúp ích cho các em rất lâu sau khi tốt nghiệp. Ví dụ, khi làm việc tại một hiệu sách nhỏ vào năm lớp 11, tôi đã học được cách thu ngân, sắp xếp hàng lên kệ và tự mình xử lý những lời phàn nàn của khách. Công việc đó cũng dạy tôi cách sắp xếp lịch trình mỗi tuần sao cho vừa đi làm vừa hoàn thành bài tập đúng hạn. Ngược lại, làm việc quá nhiều giờ mỗi tuần có thể ảnh hưởng xấu đến kết quả học tập và sức khỏe của một thiếu niên. Những ca làm dài khiến các em có ít thời gian hơn để học bài, ngủ nghỉ và tham gia các hoạt động ngoại khóa. Những học sinh làm việc đến tận khuya thường cảm thấy quá mệt để tập trung trong lớp vào ngày hôm sau. Một người bạn cùng lớp của tôi làm việc năm buổi tối mỗi tuần tại một cửa hàng thức ăn nhanh và thường xuyên ngủ gật trong giờ học. Kết quả học tập của bạn ấy sa sút rõ rệt trong học kỳ đó vì không còn đủ thời gian để ôn bài cho các kỳ kiểm tra. Nhìn chung, tôi vẫn tin rằng việc đi làm thêm khi còn học trung học mang lại nhiều lợi ích hơn là vấn đề đối với hầu hết học sinh. Điều quan trọng là học sinh cần giới hạn số giờ làm việc và luôn đặt việc học lên hàng đầu. Khi thiếu niên tìm được sự cân bằng đó, một công việc bán thời gian có thể trở thành một phần thực sự đáng giá trong những năm tháng trung học của các em.
Thể thao là một phần quan trọng trong cuộc sống hằng ngày của hàng triệu người trên khắp thế giới, từ những thị trấn nhỏ cho đến các thành phố lớn. Theo tôi, thể thao quan trọng vì nó giúp con người khỏe mạnh về thể chất và cũng gắn kết họ gần hơn với gia đình, bạn bè. Trước hết, chơi thể thao thường xuyên giúp cơ thể khỏe mạnh, dẻo dai và tràn đầy năng lượng. Tập luyện đều đặn như chạy bộ, bơi lội hay chơi bóng rổ giúp phòng ngừa những bệnh phổ biến như bệnh tim và cao huyết áp. Các bác sĩ thường khuyên người trưởng thành nên vận động ít nhất ba mươi phút gần như mỗi ngày trong tuần. Thể thao còn giúp con người có thêm năng lượng và sự tập trung cho công việc cũng như học tập hằng ngày. Ví dụ, tôi bắt đầu chạy bộ mỗi sáng từ năm ngoái, và từ đó tôi cảm thấy khỏe hơn, tràn đầy năng lượng hơn và tự tin hơn. Thứ hai, thể thao giúp con người xây dựng tình bạn và học cách làm việc nhóm hiệu quả. Khi cùng nhau tập luyện và thi đấu, mọi người sẽ tự nhiên học được cách tin tưởng và hỗ trợ lẫn nhau. Nhờ những hoạt động nhóm đó, họ cũng học được những kỹ năng hữu ích như giao tiếp rõ ràng và kiên nhẫn. Em trai tôi gia nhập một đội bóng đá địa phương từ hai năm trước, và từ đó cậu ấy đã có thêm nhiều người bạn thân qua những buổi tập hằng tuần. Tóm lại, thể thao quan trọng vì nó cải thiện cả sức khỏe thể chất lẫn đời sống xã hội cùng một lúc. Đó là lý do vì sao tôi tin chắc rằng thể thao sẽ luôn đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống hằng ngày của con người.
Trong công việc, một số người thích tự hoàn thành nhiệm vụ một mình, trong khi những người khác lại thích làm việc cùng một nhóm. Cá nhân tôi thích làm việc theo nhóm hơn vì nó giúp công việc dễ dàng và thú vị hơn. Trước hết, làm việc theo nhóm giúp mọi người chia sẻ ý tưởng và giải quyết vấn đề nhanh hơn. Khi một người bị bí ý tưởng, đồng nghiệp thường có thể đưa ra một góc nhìn mới hoặc một gợi ý hữu ích. Kiểu làm việc nhóm này thường mang lại kết quả tốt hơn so với làm việc một mình. Ví dụ, trong một dự án nhóm ở công ty cũ, nhóm tôi hoàn thành một bản báo cáo khó chỉ trong nửa thời gian mà tôi sẽ cần nếu làm một mình. Thứ hai, làm việc theo nhóm khiến nơi làm việc trở nên thú vị hơn và bớt căng thẳng hơn. Trò chuyện và cười đùa với đồng nghiệp suốt cả ngày giúp giảm áp lực và sự nhàm chán. Nó cũng tạo ra cảm giác được hỗ trợ, vì các đồng đội có thể giúp đỡ nhau trong những giai đoạn bận rộn. Quản lý hiện tại của tôi thường ghép nhân viên mới với những đồng nghiệp giàu kinh nghiệm, và điều này khiến vài tháng đầu ở công ty bớt căng thẳng hơn nhiều. Tất nhiên, làm việc một mình cũng có một số điểm lợi, chẳng hạn như ít bị xao nhãng hơn và có nhiều quyền kiểm soát lịch trình của bản thân hơn. Dù vậy, tôi vẫn thấy rằng những lợi ích của làm việc nhóm lớn hơn những lợi ích của làm việc một mình. Vì những lý do đó, tôi sẽ luôn chọn làm việc theo nhóm bất cứ khi nào có thể lựa chọn.
Mỗi người có một quan điểm khác nhau về điều gì tạo nên một công việc tốt, và có rất nhiều yếu tố cần cân nhắc, chẳng hạn như lương, địa điểm hay giờ làm việc. Nhưng với tôi, có hai yếu tố quan trọng hơn bất kỳ điều gì khác: đồng nghiệp biết hỗ trợ nhau và cơ hội học hỏi không ngừng. Theo tôi, một công việc có hai đặc điểm này sẽ khiến người ta hài lòng hơn nhiều so với một công việc chỉ trả lương cao. Trước hết, có những đồng nghiệp biết hỗ trợ nhau và một người quản lý công bằng khiến mỗi ngày làm việc trở nên dễ chịu hơn. Khi đồng nghiệp giúp đỡ nhau và trao đổi cởi mở, những sai sót được xử lý nhanh chóng thay vì trở thành vấn đề lớn. Một người quản lý biết lắng nghe nhân viên cũng tạo ra một môi trường làm việc mà mọi người thoải mái chia sẻ ý tưởng mới. Ở công việc hiện tại, quản lý của tôi luôn dành thời gian giải thích rõ ràng những góp ý thay vì chỉ đơn giản nêu ra lỗi sai. Nhờ sự hỗ trợ đó, tôi cảm thấy có động lực để làm việc hết mình mỗi ngày. Thứ hai, tôi tin rằng cơ hội học hỏi kỹ năng mới cũng quan trọng không kém một môi trường làm việc tốt. Một công việc mang lại đào tạo và những thử thách mới sẽ giữ cho nhân viên luôn hứng thú và không bị nhàm chán. Học thêm kỹ năng mới cũng giúp người lao động thăng tiến lên những vị trí tốt hơn trong tương lai. Ví dụ, công ty tôi gần đây tổ chức một khóa đào tạo về quản lý dự án, và tôi đã đăng ký ngay để nâng cao kỹ năng của mình. Chỉ riêng khóa học đó đã giúp tôi xử lý những dự án lớn hơn với sự tự tin hơn hẳn. Nhìn chung, lương là điều quan trọng, nhưng đó không phải là yếu tố duy nhất khiến một công việc đáng giá. Đồng nghiệp biết hỗ trợ nhau và cơ hội học hỏi là hai đặc điểm tôi coi trọng nhất ở bất kỳ vị trí công việc nào. Miễn là một công việc mang lại hai điều này, tôi tin nó có thể đem lại cả thành công lẫn sự hài lòng lâu dài.
Ngày nay, nhiều người đi làm mong muốn công ty mang lại cho họ nhiều hơn là chỉ một khoản lương để đổi lấy công sức làm việc. Theo tôi, cách tốt nhất để công ty xây dựng lòng trung thành của nhân viên là đầu tư vào hai điều: sự ghi nhận công bằng và cơ hội phát triển thực sự. Trước hết, nhân viên sẽ gắn bó lâu dài với công ty nào biết ghi nhận nỗ lực của họ, dù là qua lời khen, tiền thưởng hay đơn giản là một lời công nhận trước tập thể. Khi cảm thấy bản thân trở nên vô hình trong mắt công ty, nhân viên sẽ tự nhiên bắt đầu tìm một công việc khác nơi họ được chú ý đến. Ở công ty truyền thông tôi từng làm việc, giám đốc luôn gửi một email cảm ơn ngắn gọn cho cả nhóm mỗi khi chúng tôi hoàn thành một chiến dịch lớn, và thói quen nhỏ đó khiến ai cũng muốn cố gắng hơn vì bà ấy. Việc này hầu như không tốn kém gì cho công ty, nhưng lại ảnh hưởng lâu dài đến mức độ gắn bó của chúng tôi. Thứ hai, công ty xây dựng lòng trung thành bằng cách giúp nhân viên phát triển thay vì để họ giữ mãi một vị trí năm này qua năm khác. Nhân viên muốn nhìn thấy một con đường rõ ràng để được thăng chức, học thêm kỹ năng mới, hoặc đảm nhận một vai trò thú vị hơn. Đồng nghiệp của tôi tên Minh suýt nghỉ việc ở vị trí kế toán viên cấp thấp cho đến khi công ty tài trợ cho anh học một khóa chứng chỉ và sau đó thăng chức anh lên trưởng nhóm. Chỉ một khoản đầu tư đó thôi đã thuyết phục anh ở lại công ty thêm nhiều năm nữa. Nếu không có những cơ hội như vậy, dù mức lương có tốt đến đâu cũng khó giữ chân được những nhân viên giỏi. Nhìn chung, một công ty muốn có nhân viên trung thành nên tập trung vào sự ghi nhận và cơ hội phát triển thay vì chỉ dựa vào tiền bạc. Những nhân viên cảm thấy được coi trọng và nhìn thấy tương lai của mình ở công ty sẽ hiếm khi tìm việc ở nơi khác.
Nhiều người thích dồn hết số ngày nghỉ phép trong năm để đi một chuyến du lịch dài, trong khi những người khác lại thích chia nhỏ thời gian nghỉ thành vài chuyến đi ngắn. Theo tôi, đi vài chuyến du lịch ngắn là lựa chọn tốt hơn. Những chuyến đi ngắn giúp tôi lấy lại năng lượng thường xuyên hơn, thay vì phải chờ cả năm mới được nghỉ một lần. Khi chỉ lên kế hoạch cho một chuyến đi dài duy nhất, tôi thường thấy kiệt sức và mất động lực trong nhiều tháng trước khi chuyến đi đó thực sự diễn ra. Chẳng hạn, năm ngoái tôi đã đi ba chuyến ba ngày riêng biệt: một chuyến ra biển Vũng Tàu, một chuyến về Đà Lạt thăm bố mẹ, và một chuyến cắm trại cuối tuần cùng bạn bè gần Hà Nội. Mỗi chuyến đi ngắn đều khiến tôi cảm thấy tràn đầy năng lượng và sẵn sàng tập trung lại vào công việc. Những chuyến đi ngắn cũng dễ sắp xếp hơn nhiều khi lịch làm việc bận rộn. Quản lý của tôi có thể dễ dàng duyệt cho tôi nghỉ ba ngày mà không ảnh hưởng đến dự án của cả nhóm, nhưng nếu nghỉ hai tuần thì sẽ gây ra rắc rối thật sự ở công ty. Nhờ sự linh hoạt này, tôi có thể đi du lịch bất cứ khi nào thực sự cần nghỉ ngơi, thay vì phải chờ đến một mốc thời gian cố định trong năm. Một số người vẫn có thể thích cảm giác thư giãn sâu của một chuyến đi dài, và đó cũng là lựa chọn hợp lý đối với họ. Nhưng với tôi, vài chuyến đi ngắn rải rác trong năm giúp tôi vui vẻ hơn và làm việc hiệu quả hơn.
Một người lãnh đạo giỏi thường được khen ngợi vì biết lắng nghe, luôn chú ý đến ý kiến và mối quan tâm của cả nhóm. Phong cách lãnh đạo này mang lại nhiều lợi ích rõ rệt, nhưng cũng có thể gây ra vấn đề nếu người lãnh đạo không cẩn thận, và theo tôi, những lợi ích vượt trội hơn những hạn chế. Lợi ích lớn nhất của một lãnh đạo biết lắng nghe là nhân viên cảm thấy được tôn trọng và sẵn sàng chia sẻ những phản hồi thật lòng hơn. Khi các thành viên trong nhóm biết ý kiến của mình sẽ được xem xét, họ sẽ gắn bó hơn với công việc và thường nghĩ ra những giải pháp mà một mình người lãnh đạo có thể bỏ sót. Ở công ty phần mềm nơi tôi làm việc, quản lý dự án luôn hỏi ý kiến chúng tôi trước khi chốt một tính năng mới, và thói quen đó đã giúp phát hiện sớm nhiều lỗi nghiêm trọng. Vì nhân viên tin rằng tiếng nói của mình có giá trị, họ cũng có xu hướng gắn bó lâu hơn, giúp giảm bớt áp lực và chi phí tuyển dụng liên tục. Những nhân viên cảm thấy được lắng nghe cũng có xu hướng báo cáo vấn đề một cách trung thực hơn, thay vì giấu giếm sai sót vì sợ hãi. Ngược lại, một lãnh đạo lắng nghe quá nhiều có thể khó đưa ra quyết định nhanh chóng. Nếu mọi ý kiến trong phòng đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng, ngay cả một lựa chọn đơn giản cũng có thể mất nhiều ngày thay vì vài phút. Tôi từng làm việc dưới quyền một quản lý luôn hỏi ý kiến cả nhóm trước khi phê duyệt cả những thay đổi nhỏ nhất, và vì vậy dự án của chúng tôi bị chậm tiến độ. Một lãnh đạo hay lắng nghe cũng có thể bị khách hàng hoặc cấp trên đánh giá là thiếu quyết đoán, vì họ thường muốn thấy hành động nhanh chóng, tự tin thay vì những cuộc thảo luận kéo dài. Ngoài ra, khi một lãnh đạo cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, một số quyết định khó khăn nhưng cần thiết có thể bị trì hoãn chỉ để tránh xung đột trong nhóm. Dù có những hạn chế đó, tôi vẫn tin rằng lắng nghe cẩn thận là một trong những phẩm chất quý giá nhất mà một người lãnh đạo có thể có. Một lãnh đạo biết cân bằng giữa việc lắng nghe cẩn thận và sự tự tin để quyết định khi cần thiết sẽ xây dựng được một đội ngũ vững mạnh hơn hẳn so với người không bao giờ lắng nghe. Thỉnh thoảng ra quyết định chậm hơn một chút chỉ là cái giá nhỏ phải trả để đổi lấy sự tin tưởng, lòng trung thành và sự sáng tạo đến từ việc thực sự coi trọng ý kiến của nhân viên.
Nhiều người ngưỡng mộ người nổi tiếng, nhưng cũng có người thích noi theo một ai đó mà họ quen biết trực tiếp, chẳng hạn như người thân, thầy cô hay đồng nghiệp. Theo tôi, một hình mẫu mà mình quen biết trực tiếp có giá trị hơn một người nổi tiếng, vì người đó có thể hướng dẫn mình cụ thể và hiểu rõ mục tiêu riêng của mình. Trước hết, một hình mẫu mà mình quen biết trực tiếp có thể đưa ra lời khuyên thực sự phù hợp với hoàn cảnh của mình. Khác với một người nổi tiếng mà mình chỉ biết qua phỏng vấn hay mạng xã hội, người mình quen biết có thể trả lời thắc mắc và theo dõi sự tiến bộ của mình theo thời gian. Khi tôi mới đi làm ở một công ty marketing nhỏ, quản lý của tôi, chị Trân, đã trở thành hình mẫu của tôi. Chị ấy chỉ cho tôi cách quản lý thời gian và xử lý những khách hàng khó tính. Chị cũng góp ý thẳng thắn mỗi khi tôi mắc lỗi, điều này giúp tôi tiến bộ nhanh hơn nhiều so với việc chỉ xem phỏng vấn của người nổi tiếng. Thứ hai, việc quen biết trực tiếp một hình mẫu khiến thành công của họ trở nên thực tế và dễ đạt được hơn. Người nổi tiếng thường có vẻ như sống trong một thế giới hoàn toàn khác, nên thành tựu của họ có thể khiến người bình thường cảm thấy xa vời. Ngược lại, một hình mẫu mà mình quen biết trực tiếp thường xuất phát từ hoàn cảnh gần giống với mình. Người hàng xóm của tôi lớn lên ở cùng một thị trấn nhỏ với tôi và sau này trở thành một kỹ sư thành đạt. Nhìn cô ấy tiến bộ từng bước khiến tôi tin rằng mình cũng có thể đạt được mục tiêu tương tự nếu chịu khó cố gắng. Tóm lại, tôi tin rằng một hình mẫu mà mình quen biết trực tiếp có giá trị hơn một người nổi tiếng. Kiểu hình mẫu này mang đến sự hướng dẫn trực tiếp và chứng minh qua chính cuộc đời họ rằng thành công là điều mà những người như chúng ta cũng có thể đạt được.
Khi xem một vận động viên nổi tiếng vô địch, nhiều người thường tự hỏi liệu may mắn hay sự nỗ lực là yếu tố dẫn đến thành công đó. Theo tôi, sự nỗ lực đóng góp nhiều hơn hẳn so với may mắn vào thành công của một vận động viên, vì quá trình tập luyện bền bỉ và kỷ luật mới thực sự xây dựng nên kỹ năng, điều mà may mắn không thể mang lại. Trước hết, các vận động viên đỉnh cao chỉ đạt được vị trí hàng đầu sau nhiều năm khổ luyện. Không có chút may mắn nào có thể thay thế được hàng nghìn giờ mà các vận động viên hàng đầu bỏ ra để hoàn thiện kỹ thuật và rèn luyện thể lực. Ví dụ, tay vợt Serena Williams bắt đầu tập luyện cùng cha mình từ khi mới bốn tuổi và luyện tập nhiều giờ mỗi ngày suốt hàng chục năm trước khi trở thành nhà vô địch. Thành công của cô đến từ sự nỗ lực không ngừng, chứ không phải từ một lần may mắn. Thứ hai, sự nỗ lực còn giúp vận động viên vượt qua những thất bại mà may mắn không thể khắc phục. Vận động viên nào cũng phải đối mặt với chấn thương, thất bại và những khó khăn bất ngờ trong sự nghiệp, và chỉ có kỷ luật vững vàng mới giúp họ tiếp tục tiến bộ thay vì bỏ cuộc. Anh họ tôi, người chơi cho một đội bóng đá địa phương, từng bị rách cơ ở chân cách đây hai năm. Thay vì bỏ cuộc, anh tuân theo một lịch trình phục hồi và tập luyện nghiêm ngặt, và chỉ trong một năm anh đã trở thành cầu thủ mạnh nhất đội. Câu chuyện của anh cho thấy chính sự tận tâm, chứ không phải vận may, mới quyết định thành công lâu dài. Một số người có thể cho rằng một mùa giải không gặp chấn thương hay việc bốc thăm thuận lợi trong giải đấu có thể quyết định chức vô địch. Tuy nhiên, may mắn thường chỉ đóng vai trò nhỏ so với nhiều năm chuẩn bị. Tóm lại, tôi tin rằng sự nỗ lực quan trọng hơn nhiều so với may mắn khi nói đến thành công của một vận động viên. Tài năng và vận may có thể hỗ trợ phần nào, nhưng chỉ có sự cố gắng bền bỉ mới biến một vận động viên tài năng thành một nhà vô địch thực thụ.
Chính phủ luôn có ngân sách giới hạn và phải cân nhắc nên ưu tiên phân bổ ngân sách cho dịch vụ công nào. Theo tôi, giáo dục nên được chính phủ đầu tư nhiều hơn giao thông công cộng, vì một dân số được giáo dục tốt sẽ mang lại lợi ích lâu dài cho cả đất nước. Trước hết, đầu tư cho giáo dục giúp người dân có kỹ năng cần thiết để tìm việc làm tốt và tự nuôi sống bản thân. Khi trường học có đủ kinh phí, họ có thể thuê giáo viên giỏi, giảm sĩ số lớp học và trang bị sách vở, thiết bị hiện đại. Ở quê tôi, chính quyền địa phương gần đây đã tăng ngân sách cho giáo dục, nhờ đó trường cấp ba đã tuyển thêm hai giáo viên khoa học và mở một phòng máy tính hiện đại. Chỉ vài năm sau, số học sinh của trường đỗ vào các trường đại học tốt đã tăng lên. Thứ hai, giáo dục cũng có tác động lâu dài rộng hơn nhiều đối với xã hội so với giao thông. Giao thông tốt hơn giúp việc đi lại hằng ngày thuận tiện hơn, nhưng chủ yếu chỉ có lợi cho những người đang sống trong khu vực đó. Ngược lại, giáo dục đào tạo ra thế hệ bác sĩ, kỹ sư và giáo viên tương lai, những người sẽ giúp cả cộng đồng phát triển tốt hơn trong nhiều thập kỷ tới. Tất nhiên, giao thông công cộng cũng quan trọng, đặc biệt với những người phải đi làm vào thành phố mỗi ngày. Tuy nhiên, hầu hết các thành phố đã có sẵn một hệ thống giao thông, dù chưa hoàn hảo. Ngược lại, nhiều trường công lập vẫn đang gặp khó khăn vì cơ sở vật chất lạc hậu và thiếu giáo viên. Tóm lại, tôi cho rằng giáo dục xứng đáng nhận được nhiều ngân sách hơn từ chính phủ so với giao thông công cộng. Một hệ thống giáo dục vững mạnh xây dựng tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người, trong khi cải thiện giao thông chủ yếu giải quyết những vấn đề tiện lợi trước mắt.
Khi một công ty phải đưa ra quyết định quan trọng, họ có thể để cả nhóm cùng bàn bạc hoặc để một người giàu kinh nghiệm tự quyết định. Tôi không đồng tình với quan điểm cho rằng nhóm luôn đưa ra quyết định tốt hơn cá nhân, vì việc thảo luận nhóm có thể làm chậm tiến độ và đôi khi dẫn đến những thỏa hiệp thiếu hiệu quả. Trước hết, cá nhân thường có thể đưa ra quyết định nhanh và rõ ràng hơn so với một nhóm. Khi chỉ một người chịu trách nhiệm, người đó có thể nhanh chóng cân nhắc các lựa chọn và chọn ra giải pháp tốt nhất mà không cần chờ tất cả mọi người đồng ý. Ở công ty cũ của tôi, trưởng phòng marketing từng phải chọn một mẫu quảng cáo mới trong thời hạn rất gấp. Thay vì tổ chức một cuộc họp nhóm kéo dài, chị ấy tự xem xét các phương án và đưa ra quyết định dứt khoát chỉ trong một giờ, nhờ đó cứu được cả dự án. Thứ hai, quyết định của nhóm đôi khi lại trở thành những thỏa hiệp nửa vời, không thực sự làm hài lòng ai. Khi nhiều người với ý kiến khác nhau cố gắng thống nhất, lựa chọn cuối cùng thường là sự pha trộn các ý tưởng chứ không phải phương án mạnh nhất. Tôi từng làm một dự án ở trường mà cả nhóm không thể thống nhất chọn một chủ đề, nên chúng tôi ghép ba ý tưởng không liên quan vào một bài thuyết trình rối rắm. Nếu chỉ một thành viên tự tin trong nhóm chọn ra chủ đề tốt nhất, bài thuyết trình của chúng tôi hẳn đã tốt hơn nhiều. Tôi thừa nhận rằng nhóm có thể hữu ích khi một quyết định cần nhiều loại kiến thức khác nhau, chẳng hạn như tổ chức một sự kiện lớn. Dù vậy, một cá nhân có kỹ năng và đủ kinh nghiệm thường vẫn có thể đưa ra quyết định tốt tương đương mà nhanh hơn nhiều. Tóm lại, tôi tin rằng cá nhân thường đưa ra quyết định tốt hơn nhóm, đặc biệt khi tốc độ và trách nhiệm rõ ràng là điều quan trọng. Dù làm việc nhóm vẫn có giá trị riêng, việc dựa vào một người ra quyết định có năng lực thường là lựa chọn hiệu quả hơn.
Công nghệ đang thay đổi hầu như mọi mặt của đời sống hàng ngày, và giáo dục cũng không ngoại lệ. Theo tôi, công nghệ mới sẽ thay đổi cách con người học tập chủ yếu theo hai hướng: việc học trở nên cá nhân hóa hơn và dễ tiếp cận hơn. Trước hết, công nghệ mới cho phép mỗi người học tự điều chỉnh tốc độ học của mình thay vì phải theo một giáo án cố định chung cho cả lớp. Một phần mềm máy tính có thể theo dõi những lỗi sai của học viên và tự động đưa ra thêm bài luyện tập cho những phần mà học viên đó còn yếu. Trong một lớp học truyền thống, giáo viên thường không thể dành sự quan tâm riêng như vậy cho từng học sinh. Ví dụ, khi tôi bắt đầu dùng một ứng dụng học ngoại ngữ vào năm ngoái, ứng dụng nhận ra tôi liên tục mắc cùng một lỗi ngữ pháp và cho tôi thêm bài tập riêng cho đúng điểm ngữ pháp đó. Chỉ sau vài tuần, kỹ năng viết của tôi tiến bộ nhanh hơn nhiều so với khi học ở lớp trước đây. Thứ hai, công nghệ giúp những người không thể đến trường hay trung tâm đào tạo truyền thống vẫn có thể học được. Các khóa học trực tuyến và bài giảng video cho phép mọi người học tại nhà vào bất cứ lúc nào phù hợp với lịch trình của họ. Điều này đặc biệt hữu ích đối với những người có công việc toàn thời gian hoặc trách nhiệm gia đình. Chẳng hạn, chị họ tôi làm việc vào ban ngày nên chị học một khóa kế toán trực tuyến vào buổi tối thay vì phải đến lớp học buổi tối ở bên kia thành phố. Nếu không có lựa chọn linh hoạt đó, có lẽ chị đã bỏ dở việc lấy chứng chỉ. Tóm lại, tôi tin rằng công nghệ mới sẽ khiến việc học vừa cá nhân hóa hơn vừa dễ tiếp cận hơn đối với tất cả mọi người. Khi ngày càng nhiều trường học và công ty áp dụng công cụ số, người học sẽ có thể học theo cách thực sự phù hợp với nhu cầu và lịch trình riêng của mình.
Người ta đổi việc vì nhiều lý do khác nhau, nhưng có hai lý do nổi bật nhất, cũng là hợp lý nhất. Theo tôi, hai lý do tốt nhất để đổi việc là cơ hội phát triển sự nghiệp tốt hơn và nhu cầu thoát khỏi một môi trường làm việc không lành mạnh. Trước hết, nhiều người rời công việc hiện tại vì vị trí mới trả lương cao hơn hoặc có lộ trình thăng tiến rõ ràng. Ở lại một công việc không có cơ hội phát triển có thể khiến nhân viên cảm thấy giậm chân tại chỗ, dù công việc hàng ngày không hề khó. Công ty mới cũng có thể đào tạo tốt hơn, nhờ đó nhân viên có thể phát triển kỹ năng mới thay vì lặp lại cùng một công việc năm này qua năm khác. Ví dụ, một người bạn của tôi làm nhân viên bán hàng suốt ba năm mà không được thăng chức lần nào, nên cô ấy chuyển sang một công ty khác và được bổ nhiệm làm trưởng nhóm ngay trong năm đầu tiên. Giờ đây cô ấy vui hơn nhiều vì cuối cùng cũng cảm thấy sự nghiệp của mình đang tiến triển. Thứ hai, người ta thường đổi việc để thoát khỏi một môi trường làm việc căng thẳng hoặc không lành mạnh. Một quản lý tệ, tình trạng tăng ca liên tục, hoặc mâu thuẫn với đồng nghiệp có thể khiến ngay cả một công việc tốt cũng trở nên không thể chịu đựng nổi. Ở lại môi trường như vậy quá lâu có thể ảnh hưởng đến sức khỏe và cuộc sống cá nhân của một người. Ở công việc trước đây của tôi, quản lý phê bình cả nhóm trước mặt mọi người gần như mỗi tuần, và vài đồng nghiệp của tôi cuối cùng đã nghỉ việc vì quá căng thẳng. Sau đó chính tôi cũng rời công ty đó và tìm được một công việc với người quản lý hỗ trợ nhân viên tốt hơn nhiều. Tóm lại, theo tôi, phát triển sự nghiệp và một môi trường làm việc lành mạnh là hai lý do tốt nhất để đổi việc. Khi một công việc không còn mang lại được cả hai điều đó, thường là lúc nên tìm một công việc mới.
Ngày càng nhiều công ty yêu cầu nhân viên điền khảo sát bí mật để đánh giá quản lý trực tiếp mỗi năm. Cách làm này có những điểm mạnh rõ ràng, nhưng cũng tạo ra một số rủi ro mà công ty cần quản lý cẩn thận. Theo tôi, lợi ích của hệ thống này lớn hơn hạn chế, miễn là quy trình được thực hiện công bằng. Lợi ích lớn nhất là việc đánh giá quản lý giúp các nhà lãnh đạo có trách nhiệm hơn trong cách họ đối xử với đội ngũ của mình. Khi quản lý biết rằng nhân viên sẽ đánh giá mình, họ có xu hướng giao tiếp rõ ràng hơn và lắng nghe phàn nàn thay vì phớt lờ. Kiểu trách nhiệm này có thể cải thiện không khí chung của phòng ban, vì nhân viên cảm thấy ý kiến của họ thực sự có giá trị. Ví dụ, tại công ty quảng cáo tôi từng làm việc năm ngoái, phòng nhân sự đã triển khai đánh giá quản lý hằng năm. Sau đợt đánh giá đầu tiên, một vài quản lý đã thay đổi cách phân công giờ làm thêm, vì nhiều nhân viên từng phàn nàn về việc này. Chỉ vài tháng sau, tỷ lệ nghỉ việc trong phòng ban đó giảm rõ rệt. Mặt khác, cũng có rủi ro thực sự là một số nhân viên sẽ lợi dụng quy trình đánh giá để trả đũa cá nhân thay vì đưa ra phản hồi trung thực. Chẳng hạn, một quản lý vừa áp dụng thời hạn công việc nghiêm ngặt có thể bị một nhân viên đang bực bội đánh giá một cách khắt khe và bất công. Nếu công ty không thiết kế khảo sát cẩn thận, kiểu phản hồi thiên vị này có thể làm tổn hại danh tiếng của quản lý mà không có lý do chính đáng. Tuy nhiên, vấn đề này có thể giảm bớt nếu phòng nhân sự giữ bí mật mọi câu trả lời và xem xét kết quả cùng các dữ liệu hiệu suất khác. Việc kết hợp nhiều nguồn thông tin sẽ cho một bức tranh cân bằng hơn so với chỉ dựa vào ý kiến của nhân viên. Những công ty làm theo cách này ít có khả năng trừng phạt quản lý một cách bất công trong khi vẫn giữ được tính trách nhiệm. Nhìn chung, việc cho phép nhân viên đánh giá quản lý mang lại lợi ích thực sự cho giao tiếp, dù vẫn tiềm ẩn rủi ro thiên vị. Miễn là công ty bảo vệ tính ẩn danh và kết hợp kết quả khảo sát với các thước đo hiệu suất khác, lợi ích sẽ lớn hơn hạn chế. Vì vậy, tôi ủng hộ việc cho nhân viên có tiếng nói khi đánh giá những người lãnh đạo mình.
Trước khi tuyển một nhân viên mới, nhiều công ty liên hệ với các quản lý cũ để xác minh thông tin tham chiếu, và bước này đóng vai trò quan trọng hơn nhiều so với những gì một số ứng viên nghĩ. Theo tôi, thông tin tham chiếu quan trọng với nhà tuyển dụng chủ yếu vì nó tiết lộ những điều mà một bản CV hay một buổi phỏng vấn đơn thuần không thể cho thấy được. Trước hết, thông tin tham chiếu giúp nhà tuyển dụng xác nhận những gì ghi trong CV của ứng viên có thực sự đúng hay không. Ai cũng có thể viết trong CV rằng mình đã "dẫn dắt một đội mười người" hay "tăng doanh số hai mươi phần trăm", nhưng một quản lý cũ có thể nhanh chóng xác nhận hoặc bác bỏ những điều đó. Khi tôi tuyển trợ lý cho công ty kế toán của mình, một ứng viên ghi trong CV là thành thạo Excel, nhưng quản lý cũ của cô ấy lại nói với tôi trong cuộc gọi xác minh rằng cô ấy thực ra gặp khó khăn ngay cả với những bảng tính cơ bản. Nếu không có cuộc gọi đó, chúng tôi đã tuyển một người không thể đảm nhận một trong những nhiệm vụ cốt lõi của công việc. Việc xác minh kiểu này giúp công ty tránh được một sai lầm tuyển dụng tốn kém. Thứ hai, thông tin tham chiếu cho thấy ứng viên thực sự cư xử như thế nào trong môi trường làm việc, điều mà một buổi phỏng vấn đơn lẻ không thể bộc lộ. Ứng viên có thể chuẩn bị sẵn những câu trả lời trau chuốt cho buổi phỏng vấn, nhưng cuộc gọi xác minh thường hé lộ những chi tiết về tính đúng giờ, tinh thần làm việc nhóm và cách người đó xử lý áp lực. Chẳng hạn, một đồng nghiệp cũ từng nói với tôi rằng một ứng viên rất có năng lực nhưng thường xuyên trễ hạn và đổ lỗi cho người khác về sai sót của chính mình. Chỉ một thông tin đó thôi cũng đủ thay đổi quyết định của chúng tôi, dù ứng viên đó đã phỏng vấn rất tốt. Nhà tuyển dụng tin tưởng những nhận xét thật lòng, không dàn dựng này vì một quy trình phỏng vấn hai tuần hiếm khi cho thấy thói quen làm việc thật sự của một người. Nhìn chung, thông tin tham chiếu vẫn quan trọng vì nó xác nhận sự trung thực của ứng viên và bộc lộ hành vi thật trong công việc mà CV và phỏng vấn thường che giấu. Một cuộc gọi ngắn cho quản lý cũ có thể giúp công ty tránh khỏi hàng tháng trời khổ sở vì tuyển nhầm người. Vì lý do đó, tôi tin rằng thông tin tham chiếu sẽ còn tiếp tục đóng vai trò thiết yếu trong các quyết định tuyển dụng trong thời gian dài sắp tới.
Kính gửi ông Dunvail, Cảm ơn ông đã quan tâm đến chiếc Karema XR đời 2012 của tôi. Tôi đã sở hữu xe từ khi còn mới, và luôn tuân thủ lịch bảo dưỡng được khuyến nghị. Trước tiên, động cơ vẫn chạy êm, và tôi đã thay cả bốn lốp xe chỉ ba tháng trước. Thứ hai, cả nội thất lẫn ngoại thất đều còn rất tốt, không hề có vết xước, móp hay ố bẩn. Lý do tôi bán xe là tôi vừa chuyển đến sống ở một thành phố khác, nơi tôi sẽ không cần dùng đến xe hơi. Ông có muốn sắp xếp thời gian đến xem xe trực tiếp không? Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ ông. Trân trọng, Patricia Lane
Kính gửi Chủ tịch Phòng Công tác Sinh viên, Cảm ơn thầy/cô đã gửi email về dự án thư viện mini. Trước tiên, tôi đề xuất chúng ta sử dụng phòng kho nhỏ ở cuối hành lang làm thư viện. Thứ hai, tôi khuyến nghị chúng ta nên bắt đầu bằng sách quyên góp từ giáo viên và học sinh trước khi mua sách mới. Thứ ba, tôi nghĩ chúng ta nên lập một sổ mượn sách đơn giản để học sinh có thể mượn sách dễ dàng. Tôi cũng có hai câu hỏi trước khi chúng ta bắt đầu. Ngân sách dành cho dự án này là bao nhiêu ạ? Ngoài ra, khi nào thư viện dự kiến hoàn thành ạ? Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ thầy/cô. Trân trọng, M. Alvarez
Kính gửi ông Borthwick, Cảm ơn ông đã lưu ý tôi về vấn đề này. Tôi thành thật xin lỗi vì đã nộp báo cáo bán hàng trễ trong vài tuần qua. Trước tiên, văn phòng khu vực của chúng tôi đã thiếu nhân sự kể từ khi hai đồng nghiệp nghỉ việc vào tháng trước, điều này đã làm chậm quá trình thu thập dữ liệu. Thứ hai, phần mềm báo cáo mới thường xuyên bị lỗi, nên tôi đã phải nhập lại số liệu bằng tay nhiều lần. Những vấn đề này đã khiến chúng tôi khó thu thập số liệu chính xác trước hạn. Tôi hiểu rằng báo cáo nộp trễ gây khó khăn cho phòng kế toán. Tôi đã trao đổi với quản lý của mình về việc thuê thêm nhân sự tạm thời. Ông có thể vui lòng gia hạn nộp báo cáo của tôi thêm hai ngày cho đến khi chúng tôi khắc phục xong các vấn đề này không? Tôi tin thời gian gia hạn ngắn này sẽ giúp tôi nộp báo cáo chính xác, đúng hạn trong thời gian tới. Tôi mong nhận được phản hồi từ ông. Trân trọng, Simon Brown
Kính gửi bà McKenzie, Cảm ơn bà đã gửi email về các sự kiện gây quỹ cho đội tuyển thể thao. Tôi rất muốn tham gia và góp phần giúp chương trình thành công. Chúng ta cần gây quỹ bao nhiêu tiền cho các giải đấu ở nước ngoài ạ? Trước tiên, tôi đề xuất chúng ta tổ chức một buổi bán bánh vào cuối tuần tại bãi đỗ xe của trường. Thứ hai, chúng ta cũng có thể tổ chức một sự kiện rửa xe cùng với học sinh và phụ huynh. Tôi sẵn lòng giúp tổ chức bất kỳ sự kiện nào trong hai sự kiện này. Xin cho tôi biết tôi có thể hỗ trợ thêm bằng cách nào. Tôi mong sớm được biết kế hoạch của bà. Thân mến, Laura Chen
Kính gửi ông Chae, Cảm ơn ông đã cho chúng tôi biết về lỗi in ấn này. Chúng tôi thành thật xin lỗi vì sự bất tiện mà sai sót này đã gây ra cho quý công ty. Trước tiên, chúng tôi đề xuất in lại toàn bộ lô tiêu đề thư với địa chỉ chính xác của quý công ty mà không tính thêm phí. Thứ hai, chúng tôi có thể gửi cho quý công ty một lô tiêu đề thư đã sửa qua dịch vụ chuyển phát nhanh vào ngày mai để quý công ty có thể bắt đầu gửi thư quảng cáo đúng hạn. Ngoài ra, tôi muốn thông báo rằng đội thiết kế của chúng tôi đã tìm được tệp có địa chỉ chính xác. Điều này có nghĩa là lô hàng mới có thể được in và giao trong vòng hai mươi bốn giờ. Chúng tôi cũng sẽ xem xét lại quy trình nội bộ để tránh xảy ra sai sót tương tự trong các đơn hàng sau này. Quý công ty có muốn chúng tôi tiến hành in lại ngay không? Chúng tôi mong sớm giải quyết vấn đề này cho quý công ty. Trân trọng, D. Rossi
Kính gửi ông Britten, Cảm ơn ông đã cho chúng tôi biết về liên hoan hòa nhạc mùa hè. Tôi có hai học sinh rất muốn tham gia dàn nhạc năm nay. Ông có thể cho tôi biết mỗi giáo viên được giới thiệu tối đa bao nhiêu học sinh không? Ngoài ra, liệu có buổi tuyển chọn trước liên hoan hay tất cả học sinh quan tâm đều có thể tham gia? Xin lưu ý rằng nhiều giáo viên khác trong tổ của tôi cũng đang hỏi về liên hoan này, nên có thể sẽ có thêm học sinh đăng ký tham gia. Tôi sẽ gửi tên và loại nhạc cụ của các em qua email trước ngày 6 tháng 6. Xin cho tôi biết nếu ông cần thêm thông tin gì từ tôi. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ ông. Thân mến, Emily Park
Kính gửi Đội ngũ hỗ trợ TechGear, Tôi thật sự cảm kích vì đội ngũ đã hỏi thăm tôi về sản phẩm mới mua. Tôi đã sử dụng đồng hồ thông minh này được khoảng một tuần. Thật không may, cảm biến đo nhịp tim thường xuyên ngừng hoạt động trong lúc tôi tập luyện. Việc này đã xảy ra ba lần rồi, dù đồng hồ vẫn còn đầy pin. Anh/chị có thể cho tôi biết cách khắc phục sự cố này không, hay tôi nên gửi trả đồng hồ để đổi máy mới? Tôi rất mong nhận được phản hồi sớm vì tôi sử dụng đồng hồ này mỗi ngày. Tôi mong sớm nhận được hồi âm từ đội ngũ. Trân trọng, Amanda Wells
Kính gửi Global Books, Tôi rất vui khi nhận được email của quý công ty về chương trình khuyến mãi đặc biệt. Tôi là một người mê đọc sách và thích nhất là tiểu thuyết trinh thám cùng tiểu thuyết lịch sử. Đọc sách là cách tôi thư giãn yêu thích vào buổi tối, nhất là khi có một cuốn trinh thám hay trong tay. Đây có vẻ là cơ hội tuyệt vời để tôi bổ sung thêm sách mới cho bộ sưu tập của mình. Trước tiên, quý công ty có thể cho tôi biết chương trình khuyến mãi này bao gồm những đầu sách nào không? Bên cạnh đó, ưu đãi đặc biệt này sẽ kéo dài trong bao lâu? Tôi muốn đặt mua sách trước khi chương trình kết thúc, nên tôi cần chuẩn bị sớm. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ quý công ty. Trân trọng, David Park
Xin chào, Tôi rất vui khi trở thành hội viên mới của Happy Fitness Center. Cảm ơn trung tâm rất nhiều vì đã chào đón tôi nồng nhiệt. Tôi rất háo hức bắt đầu hành trình hướng tới một lối sống lành mạnh hơn tại đây. Đã nhiều năm nay tôi muốn tập luyện thường xuyên hơn nhưng chưa tìm được nơi phù hợp để bắt đầu. Trước buổi tập đầu tiên, tôi có vài câu hỏi về cơ sở vật chất của trung tâm. Trung tâm có tổ chức các lớp học nhóm như yoga hay spinning không? Tôi cũng muốn biết liệu trung tâm có hồ bơi dành cho hội viên hay không. Tôi rất mong sớm được đến tập luyện tại trung tâm. Thân mến, Linh Tran
Kính gửi Đội ngũ HealthyBites, Tôi rất vui khi nhận được email của quý công ty về các món mới trong thực đơn. Tôi đã ăn theo chế độ không chứa gluten trong suốt một năm qua. Đôi khi tôi thấy khá khó để tìm được những món ăn chế biến sẵn vừa ngon vừa phù hợp với chế độ ăn này. Thực đơn mới này nghe có vẻ rất phù hợp với nhu cầu ăn uống của tôi. Trước tiên, quý công ty có thể cho tôi biết các món không chứa gluten có được chế biến riêng biệt với các món khác hay không? Thứ hai, quý công ty có cung cấp gói đăng ký theo tuần cho những món ăn mới này không? Tôi rất muốn thử một vài món càng sớm càng tốt. Cảm ơn quý công ty trước vì đã hỗ trợ. Trân trọng, Nam Pham
Kính gửi Đội ngũ Fitness First, Chúc mừng năm mới, và cảm ơn đội ngũ đã gửi thông tin cập nhật. Mục tiêu thể hình chính của tôi trong năm nay là giảm cân và tăng thêm cơ bắp. Chương trình khuyến mãi năm mới của phòng gym nghe có vẻ chính là thứ tôi cần để bắt đầu. Đội ngũ có thể cho tôi biết chính xác gói hội viên đặc biệt này bao gồm những gì không? Tôi cũng muốn biết liệu các chương trình huấn luyện cá nhân có tính thêm phí hay không. Vui lòng gửi cho tôi thêm thông tin chi tiết sớm nhất có thể. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ đội ngũ. Trân trọng, Mai Nguyen
Kính gửi Đội ngũ TechPro Solutions, Cảm ơn quý công ty đã gửi email và chào đón tôi như một khách hàng mới. Tôi rất thích các tính năng của X10, nhưng tôi đang gặp phải một vấn đề. Pin của máy hết sạch chỉ sau khoảng ba tiếng, ngay cả khi tôi chỉ dùng những ứng dụng cơ bản như nhắn tin. Tình trạng này xảy ra hằng ngày, và khởi động lại máy cũng không khắc phục được. Quý công ty có thể cho tôi biết liệu vấn đề này có được bảo hành và tôi nên sửa chữa hay đổi máy không? Tôi rất mong nhận được phản hồi nhanh chóng, vì tôi cần dùng điện thoại cho công việc hằng ngày. Tôi mong sớm nhận được hồi âm từ quý công ty. Trân trọng, Alex Tran
Kính gửi Đội ngũ Ace Academy, Cảm ơn quý trung tâm đã gửi email giới thiệu về các khóa học tiếng Anh. Tôi rất muốn cải thiện tiếng Anh của mình, đặc biệt là kỹ năng nói. Các khóa học của quý trung tâm nghe có vẻ đúng như những gì tôi đang tìm kiếm. Quý trung tâm có thể cho tôi biết thêm về lịch học và học phí của mỗi khóa không? Ngoài ra, quý trung tâm có cung cấp buổi học thử miễn phí cho học viên mới không? Tôi cũng muốn biết liệu các khóa học có được tổ chức trực tuyến bên cạnh hình thức trực tiếp hay không. Xin vui lòng gửi cho tôi thêm thông tin về quy trình đăng ký. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ quý trung tâm. Trân trọng, Minh Le
Kính gửi bà Johnson, Cảm ơn bà đã quan tâm đến căn nhà cho thuê của tôi. Căn nhà có ba phòng ngủ và hai phòng tắm. Nhà có sẵn bếp trang bị đầy đủ, máy giặt, máy sấy và một chỗ đậu xe riêng. Hợp đồng thuê nhà yêu cầu tiền đặt cọc bằng một tháng tiền thuê và giấy tờ chứng minh thu nhập ổn định. Khu vực này yên tĩnh và an toàn, với nhiều gia đình có con nhỏ sinh sống. Có một siêu thị lớn chỉ cách đó hai dãy nhà, cùng với một công viên và một trường tiểu học gần đó. Khu vực này cũng gần một trạm xe buýt, nên di chuyển vào trung tâm thành phố rất thuận tiện. Bà có muốn sắp xếp một buổi hẹn để xem nhà trực tiếp không? Xin cho tôi biết nếu bà có thêm bất kỳ câu hỏi nào khác. Tôi mong sớm nhận được hồi âm từ bà. Trân trọng, Robert Kim
Kính gửi Đội ngũ Chăm sóc Khách hàng Sunhouse, Tôi vừa nhận được email của quý công ty về nồi cơm điện Sunhouse SmartCook mới của tôi. Tôi đã mua sản phẩm này vào ngày 20 tháng 7 và vẫn còn giữ hóa đơn. Thật không may, nồi cơm không chịu bật lên, dù tôi đã thử nhiều ổ cắm điện khác nhau. Tình trạng này bắt đầu xuất hiện chỉ hai ngày sau khi tôi bắt đầu sử dụng. Quý công ty có thể cho tôi biết liệu tôi có thể được đổi sản phẩm mới, hoàn tiền, hay mang nồi đến trung tâm bảo hành gần đó để kiểm tra không? Tôi sẽ rất biết ơn nếu được hỗ trợ, vì tôi dùng nồi này mỗi ngày để nấu ăn cho gia đình. Xin vui lòng cho tôi biết các bước tiếp theo càng sớm càng tốt. Trân trọng, Hoa Nguyen
Kính gửi ông Brown, Cảm ơn ông đã cho chúng tôi biết về sự cố với máy xay sinh tố. Tôi rất tiếc khi biết máy không còn hoạt động bình thường. Trước tiên, xin ông kiểm tra xem máy đã được cắm chắc chắn vào ổ điện đang hoạt động hay chưa. Thứ hai, ông có thể thử khởi động lại máy bằng cách rút phích cắm trong một phút rồi cắm lại. Nếu máy vẫn không khởi động được, ông có thể mang đến trung tâm bảo hành gần nhất để được kiểm tra miễn phí. Ngoài ra, chúng tôi cũng sẵn lòng gửi cho ông một máy thay thế mà không phát sinh thêm chi phí. Ông có thể cho chúng tôi biết ông muốn chọn phương án nào không? Xin vui lòng liên hệ lại với chúng tôi nếu sự cố vẫn tiếp diễn. Trân trọng, David Park Bộ phận Chăm sóc Khách hàng OrangeElectronics
Kính gửi chị Nguyen, Cảm ơn chị đã quan tâm đến buổi biểu diễn của BlackP. Trước tiên, buổi hòa nhạc sẽ diễn ra vào ngày 15 tháng 1 lúc 7 giờ 30 tối tại Hội trường chính của chúng tôi. Thứ hai, giá vé dao động từ 45 đến 120 đô la và có thể mua trên website hoặc tại quầy vé. Thứ ba, cửa sẽ mở trước giờ diễn một tiếng, vì vậy chị nên đến sớm để chọn được chỗ ngồi ưng ý. Xin lưu ý rằng không được chụp ảnh dùng đèn flash hoặc quay video trong suốt buổi diễn. Nếu chị cần chỗ ngồi dành cho người khuyết tật, vui lòng liên hệ với chúng tôi trước ít nhất hai ngày. Chị có muốn chúng tôi giữ vé trước cho chị không? Chúng tôi hy vọng chị sẽ tận hưởng buổi biểu diễn. Nếu chị còn thắc mắc gì khác, xin đừng ngần ngại cho chúng tôi biết. Trân trọng, Phòng vé City Concert Hall
Chào David, Cảm ơn anh đã nhắc tôi về tờ rơi. Diễn đàn Doanh nghiệp Bền vững sẽ được tổ chức vào ngày 12 tháng 4, từ 2 giờ đến 5 giờ chiều, tại Phòng hội nghị Riverside. Diễn giả chính của chúng ta sẽ là Tiến sĩ Karen Wallace, một chuyên gia nổi tiếng về năng lượng tái tạo. Tôi có thể hoàn thành bản nháp đầu tiên vào chiều thứ Sáu này. Anh có muốn tôi thêm địa chỉ website của diễn đàn vào tờ rơi không? Tôi cũng sẽ thêm logo của các nhà tài trợ ngay khi nhận được danh sách cuối cùng từ ban tổ chức sự kiện. Xin cho tôi biết nếu có bất kỳ thay đổi nào về lịch trình. Cảm ơn anh, Michelle
Kính gửi chị Green, Cảm ơn chị đã cho chúng tôi biết về vấn đề này. Tôi rất tiếc khi nghe rằng chiếc áo sơ mi bị hư hỏng khi giao đến. Trước tiên, chị có thể trả hàng bằng cách in nhãn vận chuyển miễn phí trên website của chúng tôi và gửi gói hàng tại bất kỳ bưu điện nào. Thứ hai, nếu chị muốn đổi hàng thay vì trả lại, chúng tôi có thể gửi một chiếc áo mới cùng size ngay khi nhận được chiếc áo bị hỏng. Chị có thể vui lòng gửi cho tôi mã đơn hàng và một tấm ảnh vết rách trên áo để tôi xử lý việc này giúp chị không? Điều này sẽ giúp chúng tôi xác nhận thiệt hại và xử lý yêu cầu của chị nhanh hơn. Sau khi có đủ thông tin, tôi sẽ sắp xếp việc trả hàng hoặc đổi hàng trong vòng hai ngày làm việc. Chị sẽ không phải trả thêm bất kỳ phí vận chuyển nào cho lần đổi trả này. Xin cho tôi biết nếu chị còn thắc mắc nào khác. Trân trọng, Steven, Bộ phận Chăm sóc Khách hàng
Kính gửi Tiệm Sunshine Bakery, Cảm ơn tiệm đã chia sẻ tin vui về việc khai trương. Tôi rất mong được thử bánh mì và bánh ngọt tươi của tiệm. Thứ nhất, sẽ thật tuyệt nếu tiệm có thêm vài loại bánh không đường dành cho những khách đang hạn chế lượng đường. Thứ hai, tôi nghĩ tiệm nên có thêm bánh mì nguyên cám dành cho những khách quan tâm đến sức khỏe. Tiệm có dự định ra mắt các hương vị theo mùa, chẳng hạn như bí đỏ hay matcha không? Tôi chắc chắn sẽ ghé qua tiệm vào cuối tuần này để xem tận mắt. Một lần nữa xin cảm ơn tiệm, và chúc tiệm khai trương thật thành công. Chúc tiệm mọi điều tốt đẹp, Emily Carter
Xin chào, Cảm ơn công ty đã chia sẻ thông tin về tour trượt tuyết mùa đông tại dãy Alps. Tôi rất muốn tham gia, nhưng tôi có vài câu hỏi trước khi đăng ký. Thứ nhất, trọn gói tour này có giá bao nhiêu cho mỗi người? Thứ hai, tour có những ngày khởi hành nào trong mùa đông này? Thứ ba, thiết bị trượt tuyết có đầy đủ các kích cỡ, kể cả cho trẻ em không? Tôi đã từng trượt tuyết vài lần rồi, nên một tour dành cho người có trình độ trung bình sẽ phù hợp với tôi. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ công ty. Trân trọng, Daniel Pham
Kính gửi Đội ngũ Green Valley Hotel, Cảm ơn khách sạn đã thông báo cho khách lưu trú về đợt cải tạo sắp tới. Tôi nghĩ cải tạo lại khách sạn là một ý tưởng hay, vì không gian thoải mái hơn sẽ khiến những lần lưu trú sau này dễ chịu hơn. Tôi vẫn thường lưu trú tại khách sạn mỗi năm trong các chuyến công tác, và tôi luôn đánh giá cao vị trí thuận tiện cùng đội ngũ nhân viên thân thiện. Dù vậy, tôi vẫn hơi lo lắng, vì tôi đã đặt phòng cho tháng tới. Chuyến lưu trú của tôi rơi vào tuần thứ hai của tháng Ba, ngay sau khi đợt cải tạo bắt đầu. Tôi muốn chắc chắn rằng chuyến đi của mình sẽ không bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn thi công hay các khu vực bị đóng cửa. Anh/chị có thể cho tôi biết những khu vực nào của khách sạn, chẳng hạn như phòng gym hay nhà hàng, sẽ tạm thời ngừng hoạt động trong thời gian tôi lưu trú không? Tôi hiểu việc cải tạo cần thời gian, và tôi rất cảm kích vì khách sạn luôn cập nhật thông tin cho khách xuyên suốt quá trình này. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ khách sạn. Trân trọng, Daniel Reyes
Kính gửi Đội ngũ Đào tạo Global Tech, Cảm ơn công ty đã thông báo về chương trình đào tạo marketing kỹ thuật số mới. Tôi rất muốn đăng ký tham gia, vì nâng cao kỹ năng marketing kỹ thuật số sẽ giúp ích rất nhiều cho công việc hiện tại của tôi. Tôi chưa từng tham gia một chương trình đào tạo như thế này trước đây, nên tôi rất mong chờ. Anh/chị có thể cho tôi biết chương trình sẽ có bao nhiêu buổi workshop trực tiếp không? Ngoài ra, các học phần trực tuyến có thể truy cập bất cứ lúc nào, hay được sắp xếp theo ngày cụ thể? Xin vui lòng gửi cho tôi thông tin đăng ký khi đã được xác nhận. Tôi mong sớm nhận được phản hồi. Trân trọng, Laura Kim
Chào anh James, Cảm ơn anh đã đứng ra tổ chức tiệc Giáng sinh năm nay. Vì có nhiều đồng nghiệp sẽ đưa con nhỏ đi cùng, tôi có vài ý tưởng giải trí có thể phù hợp. Trước tiên, chúng ta có thể thuê một ảo thuật gia hoặc một họa sĩ vẽ mặt để giữ chân các bé trong suốt buổi tối. Thứ hai, chúng ta có thể dựng một góc trò chơi nhỏ có phần thưởng để các bé có gì đó để chơi trong khi người lớn giao lưu. Anh có thể cho tôi biết khách sạn có phòng riêng cho các hoạt động này không? Tôi rất sẵn lòng hỗ trợ khâu chuẩn bị nếu cần. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ anh. Trân trọng, Sophia Martinez
Kính gửi cô Kent, Cảm ơn cô đã quan tâm đến ngôi nhà của tôi và dành những lời động viên chân thành về việc bán nhà không qua môi giới. Để trả lời câu hỏi đầu tiên của cô, ngôi nhà nằm trong khoảng cách đi bộ đến trường Tiểu học Lincoln. Ngoài ra còn có một trạm xe buýt chỉ cách nhà hai dãy phố, ngay góc đường Grant. Về giá cả, tôi sẵn lòng thương lượng ở một mức độ nào đó, vì tôi cần bán nhanh do phải chuyển công tác. Tuy nhiên, tôi không thể giảm tới mười nghìn đô la so với giá chào bán, vì số tiền đó không đủ để trả hết khoản vay thế chấp còn lại. Ngôi nhà sẽ có thể xem từ thứ Bảy này, vậy cô cho tôi biết thời gian nào phù hợp nhất với em gái cô nhé. Cô cứ đưa em gái đến để xem tận mắt mọi thứ nhé. Cô nghĩ em gái mình sẽ thích xem nhà vào cuối tuần hay ngày thường hơn? Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ cô. Trân trọng, Robert Hayes
Kính gửi Ủy ban Chào mừng, Cảm ơn ủy ban rất nhiều vì email chào mừng thân thiện này. Tôi vừa chuyển đến một ngôi nhà trên đường Grant tuần trước và rất mong được hòa nhập với cộng đồng nơi đây. Tuy nhiên, vẫn còn một vài điều tôi chưa rõ. Trước tiên, ủy ban có thể cho tôi biết cách đăng ký điện, nước ở khu vực này không? Ngoài ra, tôi muốn biết liệu có danh sách bác sĩ hoặc phòng khám gần khu tôi ở hay không. Tôi sẽ rất biết ơn nếu nhận được bất kỳ thông tin nào từ ủy ban. Tôi mong sớm nhận được phản hồi. Trân trọng, T. Nolan
Kính gửi ông John, Cảm ơn ông đã mời tôi tham gia khảo sát của công ty. Tuần này tôi không có nhiều thời gian rảnh, nên tôi muốn chia sẻ một số thông tin qua email thay vì làm khảo sát trực tuyến. Trước tiên, tôi thường mua sắm trực tuyến khoảng hai lần một tháng. Thứ hai, tôi chủ yếu mua trang phục thường ngày hơn là đồ công sở. Thứ ba, tôi thích thanh toán bằng thẻ tín dụng hơn là trả tiền khi nhận hàng. Ông có thể cho tôi biết khi nào mã giảm giá sẽ được gửi đến không? Tôi rất mong sớm nhận được mã giảm giá đó. Trân trọng, Rachel Adams
Kính gửi ông Brown, Cảm ơn ông đã gửi thông tin về gói cước giờ thấp điểm mới. Ưu đãi này nghe khá hấp dẫn, và tôi đang cân nhắc đăng ký. Trước tiên, mức phí 10 đô la mỗi tháng đã bao gồm thuế chưa, hay được tính riêng? Thứ hai, ở khu vực của tôi thường có bao nhiêu thuê bao khác dùng cùng mạng với tôi? Thứ ba, nếu tôi dùng quá 3GB dữ liệu trong một ngày thì có bị tính phí thêm không? Xin ông gửi cho tôi thông tin chi tiết sớm nhất có thể. Tôi rất mong nhận được phản hồi từ ông. Trân trọng, Julia Chen
Kính gửi chị Plume, Cảm ơn chị đã hỏi ý kiến của mọi người về bìa sách "Business Success". Theo tôi, thiết kế hiện tại trông hơi lỗi thời so với các đầu sách khác của chúng ta. Tôi có một vài đề xuất có thể giúp ích trước khi gửi bìa sách cho khách hàng. Trước tiên, tôi đề xuất dùng bảng màu tươi sáng hơn để bìa sách nổi bật trên kệ. Thứ hai, chúng ta có thể phóng to cỡ chữ của tựa đề để dễ đọc hơn từ xa không? Thứ ba, tôi nghĩ chúng ta nên thêm một dòng phụ đề ngắn giải thích nội dung cuốn sách. Chúng ta có nên tham khảo ý kiến của đội ngũ kinh doanh trước khi chốt thiết kế không? Chị cho tôi biết nếu chị muốn tôi chuẩn bị một vài mẫu thiết kế thử nhé. Tôi rất mong sớm được xem phiên bản cuối cùng. Trân trọng, Tom Baker
Kính gửi anh Spata, Cảm ơn anh rất nhiều vì đã chào đón tôi nồng nhiệt như vậy. Tôi rất mong được bắt đầu công việc tại phòng ban này. Trước tiên, anh có thể cho tôi biết tôi nên liên hệ với ai để thiết lập máy tính và email công việc không? Ngoài ra, văn phòng có quy định gì về trang phục mà tôi cần lưu ý không? Bên cạnh đó, anh có thể gửi cho tôi lịch làm việc hằng tuần của cả nhóm được không? Tôi muốn xem qua trước cuộc họp đầu tiên của mình. Tôi rất mong sớm được gặp mọi người. Trân trọng, A. Means
Kính gửi chị Smith, Cảm ơn chị đã viết thư phản ánh vấn đề với chiếc máy giặt của chị. Chúng tôi rất tiếc vì máy bị hư hại ngay khi chị mở hộp và sau đó lại ngừng hoạt động trong lúc giặt. Sau khi kiểm tra với trung tâm bảo hành, chúng tôi được biết tuần trước trung tâm thiếu nhân sự nên chưa thể gọi lại cho chị. Đây không phải là tiêu chuẩn dịch vụ chúng tôi muốn mang đến cho khách hàng, và chúng tôi mong được khắc phục việc này. Trước tiên, chúng tôi sẽ cử kỹ thuật viên đến nhà chị trong vòng hai ngày làm việc để sửa máy miễn phí. Thứ hai, chúng tôi cũng sẽ hoàn 50 đô la vào tài khoản của chị để chị dùng cho lần mua hàng tiếp theo. Chiều thứ Tư có phù hợp để kỹ thuật viên đến không ạ? Nếu thời gian đó không tiện, chị vui lòng gọi đến đường dây dịch vụ khách hàng của chúng tôi. Chúng tôi mong sớm giải quyết ổn thỏa việc này cho chị. Trân trọng, Mark Reynolds
Kính gửi ông Parker, Cảm ơn ông đã thông báo về việc chuyển văn phòng vào tuần tới. Tôi rất sẵn lòng giúp vào thứ Ba, vì tôi rảnh gần như cả ngày hôm đó. Ông có thể cho tôi biết liệu chúng tôi có cần tự đóng gói bàn làm việc và tài liệu của mình không, hay công ty chuyển nhà sẽ lo việc đó? Tôi cũng muốn biết liệu số điện thoại hoặc quyền truy cập mạng của chúng tôi có thay đổi gì sau khi chuyển văn phòng không. Có được thông tin này sớm sẽ giúp tôi sắp xếp lịch làm việc dễ dàng hơn. Xin cho tôi biết nếu có điều gì cụ thể ông muốn tôi chuẩn bị trước thứ Ba. Tôi mong được góp phần giúp việc chuyển văn phòng diễn ra suôn sẻ. Trân trọng, Tom Reynolds
Kính gửi ông Pinkney, Cảm ơn ông đã thông báo về buổi họp bàn chuyện tổ chức tiệc cuối năm. Tiếc là tôi gặp một vấn đề với khung giờ ông đề xuất, vì tôi đã có một cuộc họp khác từ 9 đến 10 giờ sáng hôm đó. Liệu chúng ta có thể bắt đầu buổi họp lúc 10 giờ 30 thay vì 9 giờ, để mọi người đều có thể tham dự đầy đủ không? Tôi cũng có hai đề xuất cho bữa tiệc lần này. Trước tiên, tôi nghĩ chúng ta nên đặt địa điểm trước ít nhất hai tháng trong năm nay, vì Phòng họp A sẽ không đủ chỗ cho toàn bộ công ty. Thứ hai, tôi đề xuất ấn định một mức ngân sách nhỏ ngay từ đầu để chúng ta có thể so sánh giá của vài đơn vị cung cấp dịch vụ ăn uống. Nếu những ý tưởng này phù hợp với ủy ban, tôi rất sẵn lòng giúp liên hệ với các địa điểm và đơn vị cung cấp dịch vụ. Xin cho tôi biết liệu khung giờ 10 giờ 30 có phù hợp với cả nhóm không. Tôi mong sớm được gặp mọi người trong buổi họp. Trân trọng, Sarah Collins
Kính gửi ông Walker, Cảm ơn ông đã liên hệ lại sau khi tôi cố gắng gọi cho ông sáng nay. Tôi thực sự có một vài đề xuất có thể giúp cải thiện dịch vụ của quý công ty. Trước tiên, tôi đề xuất Peters Shipping gửi thông báo cập nhật trạng thái đơn hàng qua email mỗi khi có thay đổi. Thứ hai, tôi khuyến nghị quý công ty tuyển thêm nhân viên cho tổng đài, vì tôi thường phải chờ hơn hai mươi phút mới có người trả lời. Những thay đổi này sẽ giúp chúng tôi lên kế hoạch hàng tồn kho theo lịch giao hàng của quý công ty dễ dàng hơn nhiều. Liệu chúng ta có thể sắp xếp một cuộc gọi ngắn vào tuần tới để bàn thêm về những ý tưởng này không? Tôi cũng muốn biết liệu quý công ty có áp dụng ưu đãi nào cho các đối tác lâu năm như chúng tôi hay không. Xin cho tôi biết nếu quý công ty cần thêm phản hồi từ phía chúng tôi. Tôi mong sớm nhận được hồi âm từ ông. Trân trọng, Z. Lee
Kính gửi bà Jackson, Cảm ơn bà đã nhanh chóng theo sát vấn đề của lô hàng này. Trước tiên, một số bộ sạc laptop trong lô hàng bị hư hỏng khi đến nơi, và các thùng hàng có dấu hiệu bị đè bẹp trong quá trình vận chuyển. Thứ hai, chúng tôi cũng chỉ nhận được bốn mươi chiếc thay vì năm mươi chiếc như trên hóa đơn. Sự thiếu hụt này đã khiến hai cửa hàng của chúng tôi phải hoãn khai trương trong tháng này. Nhân viên của tôi đã phải mất thêm thời gian để kiểm tra từng thùng hàng so với danh sách đóng gói. Bà có thể cho tôi biết liệu Hartford Importers có thể gửi hàng thay thế cho những bộ sạc bị hư hỏng không? Tôi cũng muốn biết liệu số hàng bị thiếu sẽ được gửi riêng hay gộp vào đơn hàng tiếp theo của chúng tôi. Xin cho tôi biết quý công ty dự định giải quyết những vấn đề này như thế nào. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ bà. Trân trọng, G. Watkins
Kính gửi ông Davis, Cảm ơn ông đã phản hồi rất nhanh về khiếu nại của tôi. Trước tiên, tôi đã đi chuyến bay PL482, khởi hành từ Moscow ngày 27 tháng 8 và đến Los Angeles trễ hơn bốn tiếng. Thứ hai, trong chuyến bay, hệ thống điều hòa trong khoang máy bay bị hỏng, và phi hành đoàn không giải thích gì với hành khách. Vì chuyến bay bị trễ, tôi cũng lỡ mất chuyến bay nối chuyến và phải chờ qua đêm ở sân bay. Đây thực sự là một trải nghiệm căng thẳng, đặc biệt vì tôi đang đi cùng mẹ tôi đã lớn tuổi. Ông có thể cho tôi biết liệu Plus Airlines có bồi thường cho những chuyến bay bị trễ lâu như vậy không? Tôi cũng rất mong ông xác nhận rằng khiếu nại này đã được ghi nhận. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ ông. Một lần nữa xin cảm ơn ông đã xem xét vấn đề này. Trân trọng, V. Miller
Kính gửi bà Owens, Cảm ơn bà đã gửi email và đề nghị giúp chúng tôi tìm nhân sự thời vụ cho mùa hè. Kho hàng của chúng tôi rất bận rộn trong những tháng hè, nên có thêm người hỗ trợ sẽ rất hữu ích. Bà có thể gửi cho chúng tôi hai công nhân kho có kinh nghiệm, sẵn sàng bắt đầu làm việc từ thứ Hai tới không? Chúng tôi cũng rất mong bà có thể cung cấp thêm một người có kỹ năng kế toán cơ bản để hỗ trợ xử lý hóa đơn. Chúng tôi dự kiến sẽ cần sự hỗ trợ thêm này trong khoảng sáu tuần. Chúng tôi đã sẵn sàng sắp xếp buổi hướng dẫn công việc cho họ ngay khi họ bắt đầu. Xin vui lòng cho tôi biết chi tiết càng sớm càng tốt để chúng tôi có thể chuẩn bị. Một lần nữa, cảm ơn bà vì sự giúp đỡ. Trân trọng, Aidan Smith
Chào anh Marco, Cảm ơn anh rất nhiều vì đã đề bạt tôi vào vị trí giám sát marketing. Tôi rất phấn khởi với cơ hội này và cảm kích vì anh đã tin tưởng tôi. Trước tiên, anh có thể cho tôi biết chính xác trách nhiệm mới của tôi sẽ bao gồm những gì không? Ngoài ra, tôi muốn biết khi nào mức lương và chế độ phúc lợi mới sẽ có hiệu lực. Gói phúc lợi mà anh nhắc đến nghe rất hấp dẫn. Tôi muốn chắc chắn rằng mình hiểu rõ vai trò này trước khi đưa ra câu trả lời cuối cùng. Tôi sẽ cho anh biết quyết định của mình trước cuối tuần này. Một lần nữa, cảm ơn anh vì cơ hội tuyệt vời này. Thân mến, Cherie Black
Kính gửi bà Kim, Cảm ơn bà đã cho chúng tôi biết bà đã nhận nhầm ghế văn phòng. Tôi xin lỗi vì sai sót này và sự bất tiện mà nó gây ra. Trước tiên, chúng tôi có thể gửi cho bà chiếc ghế đúng mẫu và sắp xếp lấy lại chiếc ghế giao nhầm miễn phí. Ngoài ra, nếu bà muốn giữ lại chiếc ghế đã nhận, chúng tôi có thể giảm giá hai mươi phần trăm cho bà. Hoặc là, chúng tôi có thể hủy đơn hàng hoàn toàn và hoàn lại toàn bộ số tiền bà đã thanh toán. Phương án nào trong số này phù hợp nhất với bà? Xin vui lòng cho tôi biết lựa chọn của bà trong vài ngày tới. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ bà. Kính chào, Ryan Brooks
Kính gửi ông Wilson, Cảm ơn ông đã liên hệ với chúng tôi về việc đơn hàng laptop bị giao trễ. Tôi thực sự xin lỗi vì đơn hàng của ông vẫn chưa đến nơi. Trước tiên, tôi có thể kiểm tra tình trạng vận chuyển và gửi cho ông mã theo dõi mới ngay hôm nay. Ngoài ra, nếu laptop không đến trong ba ngày tới, chúng tôi có thể gửi một chiếc thay thế bằng dịch vụ chuyển phát nhanh mà không tính thêm phí. Hoặc là, chúng tôi có thể hủy đơn hàng và hoàn lại toàn bộ tiền nếu ông không muốn chờ thêm nữa. Ông muốn giữ nguyên đơn hàng hiện tại, hay muốn chọn một trong những phương án khác này? Xin vui lòng phản hồi để cho tôi biết ông muốn xử lý theo cách nào. Tôi mong sớm giải quyết ổn thỏa vấn đề này cho ông. Kính thư, Amanda Reyes
Kính gửi bà Martinez, Cảm ơn bà đã cho chúng tôi biết về vấn đề với lò vi sóng của bà. Tôi xin lỗi vì sự bất tiện mà việc này đã gây ra cho bà. Trước tiên, chúng tôi có thể cử kỹ thuật viên đến kiểm tra lò tại nhà bà trong tuần này. Ngoài ra, nếu vấn đề không thể khắc phục nhanh, chúng tôi có thể đổi cho bà một chiếc lò mới. Hoặc là, chúng tôi có thể hoàn lại toàn bộ số tiền nếu bà không muốn chờ sửa chữa. Bà muốn chúng tôi thực hiện phương án nào trong ba phương án này? Xin vui lòng cho chúng tôi biết quyết định của bà càng sớm càng tốt. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ bà. Trân trọng, Daniel Perez
Kính gửi ông Jackson, Cảm ơn ông đã xác nhận các chi tiết cho hội nghị sắp tới của chúng tôi tại H2O Hotel. Chúng tôi sẽ có khoảng ba mươi khách tham dự, vì vậy tôi cần kiểm tra một vài điều về nơi lưu trú. Trước tiên, khách sạn có đủ phòng đơn cho tất cả khách của chúng tôi vào đêm ngày 10 và 11 tháng 7 không? Ngoài ra, bữa sáng có được bao gồm trong giá phòng hay sẽ được tính riêng? Ông có thể sắp xếp giúp một phòng họp lớn có sức chứa ba mươi người kèm máy chiếu không? Chúng tôi cũng muốn ông sắp xếp một khu vực giải lao uống cà phê gần phòng họp vào mỗi buổi sáng. Xin vui lòng cho tôi biết nếu ông cần thêm thông tin gì từ phía chúng tôi. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ ông. Trân trọng, Mr. Kim
Chào Mary, Tôi vừa đọc email của chị về chuyến thăm Tokyo tuần tới, và tôi có vài ý tưởng. Trước tiên, tôi đề xuất đưa khách đến nhà hàng hải sản mới ở trung tâm thành phố để dùng bữa tối vào một buổi tối nào đó. Tôi cũng nghĩ một chuyến tham quan ngắn đến bảo tàng lịch sử sẽ khiến họ thích thú, vì nơi đó gần văn phòng. Ngoài ra, tôi sẵn lòng lái xe đưa cả đoàn ra sân bay khi họ đến vào thứ Hai. Chị có thể cho tôi biết giờ đến chính xác của họ để tôi sắp xếp đón không? Tôi có thể chia sẻ thêm vài gợi ý khác nếu điều đó hữu ích. Cảm ơn chị một lần nữa vì đã sắp xếp mọi thứ cho chuyến thăm của họ. Cảm ơn, Alex
Kính gửi ông Hayes, Cảm ơn ông đã cho chúng tôi biết về vấn đề với đơn hàng gần đây của ông. Chúng tôi đã kiểm tra lại hồ sơ và phát hiện ra hai lỗi dẫn đến sai sót này. Trước tiên, kho hàng của chúng tôi đã hết bao thư manila khi đóng gói đơn hàng của ông, nên hai hộp đó bị bỏ sót ngoài ý muốn. Thứ hai, nhãn vận chuyển đã được in trước khi các mặt hàng còn thiếu được bổ sung lại vào đơn hàng, nên không ai phát hiện ra lỗi trước khi kiện hàng rời khỏi kho. Chúng tôi thành thật xin lỗi vì sự bất tiện mà điều này đã gây ra cho ông. Chúng tôi muốn gửi hai hộp bao thư manila còn thiếu đến ông mà không tính thêm phí. Tuy nhiên, ông có thể xác nhận giúp địa chỉ giao hàng trên đơn hàng gốc vẫn còn chính xác không? Sau khi nhận được xác nhận của ông, chúng tôi sẽ gửi bao thư trong vòng hai ngày làm việc. Chúng tôi cũng đang rà soát lại quy trình đóng gói để tránh xảy ra sai sót tương tự trong tương lai. Xin vui lòng cho chúng tôi biết nếu ông có bất kỳ câu hỏi hay thắc mắc nào khác. Kính thư, Daniel Price, Customer Service Team
Kính gửi cô Hawkins, Cảm ơn cô đã quan tâm đến vị trí tại phòng Marketing của chúng tôi. Chúng tôi rất vui vì cô đã liên hệ ngay sau khi hoàn thành chương trình học. Trước tiên, hiện chúng tôi đang có một vị trí trợ lý marketing phù hợp với sinh viên mới tốt nghiệp. Chúng tôi cũng có chương trình đào tạo ba tháng dành cho tất cả nhân viên marketing mới. Trước khi tiếp tục, cô có thể cho tôi biết liệu cô có sẵn sàng bắt đầu làm việc vào tháng tới không? Tôi rất sẵn lòng giải đáp thêm bất kỳ câu hỏi nào về vị trí này. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ cô. Trân trọng, M. Carter, Human Resources Department
Kính gửi ông Terborg, Cảm ơn ông đã gửi email về hồ sơ ứng tuyển vị trí kế toán của tôi. Tôi muốn chắc chắn hồ sơ của mình đầy đủ trước hạn nộp. Trước tiên, tôi đã nộp bản sơ yếu lý lịch cập nhật, trong đó nêu rõ ba năm kinh nghiệm kế toán của tôi. Tôi cũng đã tải lên hai thư giới thiệu từ các quản lý trước đây của tôi. Hôm nay tôi đã đăng nhập vào tài khoản nhưng không thấy tài liệu nào được liệt kê là còn thiếu cả. Ngoài ra, ông có thể cho tôi biết vị trí này có yêu cầu chứng chỉ kế toán nào không? Tôi sẵn lòng cung cấp thêm bất kỳ tài liệu nào ngay lập tức. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ ông. Trân trọng, Rita Chen
Kính gửi ông Olivares, Cảm ơn ông đã thông báo cho bộ phận hành chính về việc chị Weston vắng mặt. Tôi hiểu rằng các công việc của chị ấy cần được người khác đảm nhận trong thời gian đó. Trước tiên, tôi có thể phụ trách các báo cáo chi tiêu hàng tuần mà chị Weston thường chuẩn bị. Ngoài ra, tôi sẵn sàng xử lý thư từ và các gói hàng gửi đến trong tuần đó. Bên cạnh đó, tôi muốn báo với ông rằng tôi dự định nghỉ phép từ ngày 3 đến ngày 7 tháng Tư. Tôi sẽ đảm bảo hoàn thành các dự án hiện tại trước khi nghỉ. Xin cho tôi biết nếu ông cần thêm điều gì từ tôi. Trân trọng, L. Ferreira
Kính gửi chị Hays, Cảm ơn chị đã đề cập đến các vấn đề với hệ thống đặt phòng. Trong hai tuần qua tôi đã gặp phải một số vấn đề và muốn báo cáo lại với chị. Trước tiên, hệ thống đôi khi bị treo hoàn toàn khi tôi nhập thông tin thẻ tín dụng của khách, khiến tôi phải khởi động lại máy tính. Thứ hai, hệ thống thỉnh thoảng đặt trùng cùng một phòng cho hai khách khác nhau trong cùng một đêm. Thứ ba, email xác nhận không phải lúc nào cũng được gửi tự động đến khách, nên tôi đã phải gửi thủ công một vài lần. Những vấn đề này đã làm chậm quá trình nhận phòng và gây ra một số nhầm lẫn ở quầy lễ tân. Tôi hy vọng bộ phận kỹ thuật có thể sớm xem xét những vấn đề này. Xin cho tôi biết nếu chị cần thêm thông tin chi tiết. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ chị. Trân trọng, R. Coelho
Chào quý trường, Cảm ơn quý trường rất nhiều vì email giới thiệu về các khóa học ngôn ngữ. Tôi thấy quảng cáo của quý trường và rất quan tâm đến các khóa tiếng Tây Ban Nha. Hiện tại tôi chỉ có kỹ năng giao tiếp cơ bản và khả năng đọc viết vẫn còn yếu. Trước tiên, quý trường có thể cho tôi biết tôi cần đạt trình độ nào trước khi tham gia lớp trung cấp không? Ngoài ra, tôi muốn biết học phí của khóa học là bao nhiêu và liệu có bao gồm sách giáo khoa hay không. Tôi sẽ rất biết ơn nếu nhận được phản hồi sớm để tiện sắp xếp lịch học. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ quý trường. Trân trọng, S. Novak
Kính gửi Bộ phận Chăm sóc Khách hàng, Cảm ơn quý công ty đã gửi email xác nhận đơn mua máy ảnh Vesuvius 300 của tôi. Tôi đã dùng máy được khoảng hai tuần và rất thích thiết kế của nó. Tuy nhiên, tôi gặp phải một vấn đề với máy. Đèn flash hoàn toàn không hoạt động, kể cả sau khi tôi đã thay pin mới. Quý công ty có thể cho tôi biết đây có phải là lỗi thường gặp ở dòng máy này không, hay tôi nên đổi trả máy? Tôi sẽ rất biết ơn nếu nhận được lời khuyên từ quý công ty. Tôi mong sớm nhận được phản hồi. Trân trọng, K. Bennett
Đôi khi có ý kiến cho rằng nên hạn chế các chuyến bay không thiết yếu thay vì việc sử dụng ô tô cá nhân, do mức tiêu thụ nhiên liệu quá lớn của các chuyến bay đường dài. Tôi không đồng ý, vì các phương tiện giao thông đường bộ nói chung gây ra mối đe dọa lớn hơn nhiều đối với môi trường. Lý do chính khiến việc sử dụng ô tô cũng cần được quan tâm tương đương là các phương tiện đường bộ nói chung tạo ra lượng ô nhiễm lớn hơn nhiều so với ngành hàng không. Mặc dù một chuyến bay đơn lẻ có thể đốt cháy lượng nhiên liệu tương đương với nhiều năm lái xe, nhưng trên thế giới có hơn một tỷ chiếc ô tô hoạt động mỗi ngày. Vì những phương tiện này được sử dụng cho việc đi làm và các công việc hằng ngày, tổng lượng khí thải của chúng vượt xa ngành hàng không, vốn chỉ phục vụ một phần nhỏ hành khách trên toàn thế giới mỗi năm. Nếu các nhà hoạch định chính sách chỉ tập trung vào việc hạn chế các chuyến bay giải trí mà bỏ qua nguồn ô nhiễm chiếm ưu thế này, mức giảm phát thải tổng thể sẽ không đáng kể. Do đó, việc ưu tiên xử lý nguồn gây ô nhiễm nhỏ hơn trong khi bỏ qua nguồn lớn hơn là một cách tiếp cận có sai sót căn bản. Ngoài ra, còn có những lý do thuyết phục để nhắm vào sự phụ thuộc vào ô tô, khi mà các phương án thay thế khả thi đã tồn tại ở hầu hết các khu vực đô thị. Tại nhiều thành phố lớn, chính phủ đã đầu tư vào hệ thống tàu điện ngầm, mạng lưới xe buýt và làn đường dành cho xe đạp, giúp cư dân có thể đi lại mà không cần phụ thuộc vào phương tiện cá nhân. Nhờ vậy, những thành phố này thường có chất lượng không khí sạch hơn rõ rệt và lượng phát thải carbon thấp hơn so với các khu vực phụ thuộc vào ô tô có quy mô tương đương. Phải thừa nhận rằng các cộng đồng nông thôn nơi giao thông công cộng còn hạn chế có thể vẫn phải dựa vào phương tiện cá nhân, nhưng phần lớn lượng khí thải từ ô tô bắt nguồn từ các trung tâm đô thị, nơi mà các phương án thay thế đã sẵn có. Vì vậy, việc giảm sử dụng ô tô ở những khu vực này không chỉ đáng mong muốn mà còn hoàn toàn khả thi. Tóm lại, vì giao thông đường bộ tạo ra tổng lượng khí thải lớn hơn nhiều và các phương án thay thế cho việc lái xe ở đô thị đã tồn tại, nên chỉ nhắm vào các chuyến bay không thiết yếu là chưa đủ. Cả hai hình thức giao thông đều cần được giải quyết nếu muốn đạt được tiến bộ thực sự trong việc giảm ô nhiễm.
Việc liệu lãnh đạo doanh nghiệp có xứng đáng nhận mức lương cao hơn rất nhiều so với nhân viên của họ hay không từ lâu đã là một chủ đề gây tranh cãi. Cá nhân tôi không đồng tình với quan điểm này. Phải thừa nhận rằng có người cho rằng các giám đốc điều hành xứng đáng được trả lương cao hơn nhiều vì quyết định của họ ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của hàng nghìn nhân viên và cổ đông. Quan điểm này dựa trên lập luận rằng mức độ trách nhiệm lớn như vậy phải đi kèm với phần thưởng tài chính tương xứng. Tuy nhiên, lập luận này không giải thích được vì sao những vai trò khác mang trách nhiệm ngang bằng hoặc lớn hơn lại không được trả lương theo cách tương tự. Bởi lẽ những chuyên gia như bác sĩ phẫu thuật, người mà một sai lầm có thể cướp đi mạng sống, hay các kỹ sư, người mà một lỗi thiết kế có thể gây nguy hiểm cho cả cộng đồng, chỉ nhận được một phần nhỏ so với mức lương của một CEO điển hình, nên khó có thể chấp nhận rằng chỉ riêng trách nhiệm đã đủ để biện minh cho khoảng cách thu nhập chênh lệch đến vậy. Sự mất cân đối này cho thấy mức lương của lãnh đạo phản ánh quyền lực đàm phán hơn là gánh nặng thực sự của vai trò đó. Ngoài ra, còn có những lý do thuyết phục để cho rằng khoảng cách thu nhập quá lớn gây tổn hại cho doanh nghiệp từ bên trong. Mối lo ngại chính là khi nhân viên bình thường biết rằng giám đốc điều hành của họ kiếm được trong một ngày nhiều hơn cả thu nhập cả năm của họ, một cảm giác bất công sâu sắc sẽ hình thành, từ đó làm suy giảm cả động lực lẫn lòng trung thành. Ít ai sẵn lòng nỗ lực thêm khi biết rằng phần thưởng gần như hoàn toàn chảy về phía những người ở vị trí cao nhất. Hơn nữa, những công ty phân phối lương công bằng hơn thường giữ chân được nhân viên giàu kinh nghiệm lâu hơn, vì những nhân viên cảm thấy công sức của mình được ghi nhận đúng mức sẽ ít có khả năng rời đi hơn. Đối với những công ty này, khoảng cách thu nhập nhỏ hơn không phải là chi phí mà là khoản đầu tư vào một lực lượng lao động ổn định. Tóm lại, việc chỉ riêng trách nhiệm không đủ để biện minh cho khoảng cách thu nhập quá lớn như vậy, cùng với những tổn hại mà sự chênh lệch này gây ra đối với tinh thần nhân viên và hiệu suất doanh nghiệp, cho thấy các công ty lớn không nên trả lương cho lãnh đạo một cách quá chênh lệch. Một cách tiếp cận cân bằng hơn trong vấn đề lương thưởng sẽ phục vụ tốt hơn cho cả nhân viên lẫn tổ chức.
Một số người cho rằng áp lực cảm xúc trong thể thao cạnh tranh gây hại cho người trẻ đến mức họ nên bị cấm tham gia. Tôi hoàn toàn không đồng ý với quan điểm này, vì áp lực đó hoàn toàn có thể kiểm soát được và những gì cạnh tranh dạy cho họ còn có giá trị hơn nhiều. Tất nhiên, có thể lập luận rằng môi trường cạnh tranh khiến thanh thiếu niên phải đối mặt với lo lắng và nỗi sợ thất bại mà họ còn quá trẻ để tiếp nhận. Quan điểm này dựa trên giả định rằng căng thẳng cảm xúc vốn dĩ có hại và cần được loại bỏ khỏi cuộc sống của trẻ em. Tuy nhiên, lập luận này bỏ qua thực tế rằng chính những căng thẳng nhẹ nhàng, có kiểm soát mới là cách xây dựng sức bền tâm lý. Vì huấn luyện viên và trọng tài tạo ra một môi trường được kiểm soát, nơi việc thua cuộc không để lại hậu quả lâu dài, các vận động viên trẻ học cách vượt qua thất bại trong điều kiện an toàn hơn nhiều so với những gì họ sẽ phải đối mặt khi trưởng thành. Nếu cạnh tranh bị loại bỏ khỏi những năm tháng hình thành nhân cách, họ sẽ gặp phải các áp lực về sau mà hoàn toàn không có sự chuẩn bị nào. Lập luận then chốt ủng hộ cạnh tranh là nó bồi dưỡng một nhóm kỹ năng mà ít môi trường nào khác có thể truyền đạt hiệu quả đến vậy. Hãy lấy ví dụ về một vận động viên bơi lội tuổi teen đang luyện tập cho vòng chung kết cấp vùng. Bằng cách cam kết với một lịch tập cố định, tiếp nhận phản hồi sau một cuộc đua đáng thất vọng, và học cách kiểm soát sự hồi hộp trên bục xuất phát, vận động viên này phát triển kỷ luật và khả năng tự điều chỉnh chỉ trong vài tháng. Đành rằng không phải đứa trẻ nào cũng phản ứng tốt với cường độ như vậy, nhưng phụ huynh và huấn luyện viên hoàn toàn có thể lùi lại khi cần mà không phải phá bỏ toàn bộ hệ thống. Với phần lớn người trẻ, những bài học rút ra từ thắng lợi và thất bại rất khó có thể tái tạo trong bất kỳ lớp học nào. Tóm lại, áp lực cảm xúc trong thi đấu thể thao thanh thiếu niên hoàn toàn có thể kiểm soát được chứ không gây hại, và sức bền cùng những kỹ năng mà cạnh tranh xây dựng nên vượt trội hơn nhiều so với bất kỳ lý do nào để cấm đoán. Người trẻ nên được khuyến khích tham gia thi đấu, không phải được bảo vệ khỏi nó.
Biểu đồ đường thể hiện số giờ mà bốn hãng xe hơi cần để sản xuất phương tiện tại các nhà máy ở Mỹ trong giai đoạn từ năm 1998 đến năm 2005. Nhìn chung, thời gian sản xuất xe của cả bốn nhà sản xuất đều giảm, trong đó General Motors ghi nhận mức giảm đáng kể nhất. Ngoài ra, Toyota và Honda nhìn chung duy trì các con số thấp nhất trong suốt giai đoạn này. Thời gian sản xuất trung bình của General Motors bắt đầu ở mức 32 giờ mỗi xe vào năm 1998, sau đó giảm đều đặn xuống còn 22 giờ vào năm 2005. Ngược lại, con số của Ford tăng dần từ 28 giờ lên mức đỉnh 31 giờ vào năm 2001, rồi giảm mạnh xuống chỉ còn 21 giờ vào cuối giai đoạn khảo sát. Khoảng 22 giờ là thời gian cần thiết để lắp ráp một chiếc xe Toyota vào năm 1998, với những biến động nhỏ trong khoảng từ 22 đến 24 giờ, trước khi giảm dần xuống còn 20 giờ vào năm 2005. Những thay đổi tương tự cũng có thể thấy ở con số của Honda, khi dao động trong khoảng 20 đến 24 giờ trong suốt giai đoạn này, và kết thúc ở đúng mức 20 giờ, bằng với mức của hãng xe đồng hương Nhật Bản.
Dù khoa học và công nghệ phát triển nhanh chóng, con người vẫn trân trọng các họa sĩ, nhạc sĩ và nhà văn của mình. Nghệ thuật có thể chỉ cho chúng ta thấy những điều về cuộc sống, đặc biệt là cảm xúc và giá trị của chúng ta, mà khoa học không thể làm được. Điều đầu tiên nghệ thuật có thể chỉ cho chúng ta thấy là chính những cảm xúc của bản thân thực sự cảm giác như thế nào. Khoa học có thể mô tả nỗi đau mất mát qua hóa học não bộ, và công nghệ có thể ghi lại những thay đổi trong nhịp tim, nhưng cả hai đều không thể nắm bắt được những gì một người đang trải qua. Chẳng hạn, khi ai đó nghe một bài hát buồn sau khi mất đi người thân, âm nhạc mang lại hình hài và tiếng nói cho những cảm xúc mà người nghe không dễ dàng diễn đạt. Những bài hát như vậy giúp người ta nhận ra nỗi đau của chính mình và cảm thấy bớt cô đơn hơn trong đó. Bằng cách trao hình thức cho những gì chúng ta không thể tự nói lên, nghệ thuật do đó hé lộ một đời sống nội tâm mà khoa học chỉ có thể quan sát từ bên ngoài. Nghệ thuật còn giúp chúng ta suy nghĩ về những câu hỏi quan trọng như điều gì là đúng, điều gì là sai, và chúng ta nên đối xử với nhau như thế nào. Dĩ nhiên, có người có thể lập luận rằng những câu hỏi này thuộc về tôn giáo hay triết học hơn là nghệ thuật. Tuy nhiên, quan điểm này bỏ qua thực tế là phim ảnh và tiểu thuyết cho phép chúng ta bước vào cuộc sống của người khác và nhìn thế giới từ vị trí của họ. Lấy ví dụ một bộ phim chiến tranh theo chân một người lính bình thường đối mặt với nỗi sợ hãi và những lựa chọn không thể nào khác. Sau khi xem một câu chuyện như vậy, người xem thường suy nghĩ thấu đáo hơn về bạo lực và sự tha thứ so với bất kỳ cuốn sách giáo khoa nào có thể gợi lên. Vì những lý do này, nghệ thuật hoạt động như một tấm gương trong đó chúng ta soi xét những giá trị của chính mình. Tóm lại, nghệ thuật trao hình hài cho những cảm xúc mà chúng ta không thể diễn đạt thành lời và cho phép chúng ta suy ngẫm về các giá trị của bản thân theo những cách mà khoa học và công nghệ không thể sánh được. Vì vậy, các nghệ sĩ vẫn luôn là những người không thể thiếu.
Bảng số liệu minh họa tỉ lệ dân số từ 65 tuổi trở lên tại Canada, Đức và Anh vào năm 1988 và 2000, cùng với các dự báo cho năm 2030. Nhìn chung, cả ba quốc gia đều được dự báo sẽ chứng kiến sự gia tăng trong tỉ lệ người cao tuổi, trong đó Đức liên tục ghi nhận tỉ lệ cao nhất trong suốt giai đoạn này. Đức có con số cao nhất là 20,35% vào năm 1988, sau đó tăng đều đặn lên 25,53% vào năm 2000, trước khi được dự báo sẽ đạt 30,65% vào năm 2030. Tương tự, tỉ lệ của Canada ở mức 16,45% vào năm 1988, tiếp đó tăng lên 20,65% vào năm 2000 và được dự báo sẽ tăng lên 26,35% vào năm 2030. Ngược lại, Anh có tỉ lệ người cao tuổi thấp nhất, bắt đầu ở mức chỉ 14,25% vào năm 1988. Con số này chỉ thay đổi không đáng kể lên 14,80% vào năm 2000, trước khi được dự báo sẽ tăng vọt lên 20,45% vào năm 2030, đại diện cho mức tăng trưởng dự kiến ấn tượng nhất trong ba quốc gia.
Kính gửi bà Tucker, Cảm ơn bà đã liên hệ về vị trí Chuyên viên Marketing. Tôi rất quan tâm đến cơ hội này và mong muốn được gia nhập đội ngũ Marketing Toàn cầu của quý công ty. Tôi tin rằng mình hoàn toàn phù hợp với vai trò này vì những lý do sau. Thứ nhất, tôi có hơn ba năm kinh nghiệm trong việc lên kế hoạch và điều phối sự kiện, đã tổ chức thành công hơn 20 hội nghị chuyên ngành trên khắp Bắc Mỹ. Thứ hai, tôi có chứng chỉ Google Analytics và nhiều kinh nghiệm trong việc phân tích dữ liệu marketing để xác định xu hướng cũng như tối ưu hóa hiệu suất chiến dịch. Trước khi tôi nộp hồ sơ ứng tuyển chính thức, xin bà cho tôi biết liệu vị trí này có yêu cầu đi công tác trong khu vực châu Mỹ không ạ? Tôi rất mong nhận được phản hồi từ bà. Trân trọng, David Chen
Biểu đồ cột so sánh sản lượng điện gió của Ấn Độ, Đan Mạch, Đức và Hoa Kỳ trong khoảng thời gian 15 năm, bắt đầu từ năm 1985. Nhìn chung, sản lượng điện gió đã tăng ở cả bốn quốc gia, trong đó Đan Mạch chứng kiến sự tăng trưởng mạnh mẽ nhất. Thêm vào đó, mặc dù ban đầu Hoa Kỳ có mức sản xuất cao nhất, nhưng đến năm 2000, Đan Mạch đã vượt qua. Năm 1985, sản lượng điện gió của Hoa Kỳ bắt đầu ở mức 1200 megawatt (MW), sau đó tăng lên đỉnh điểm 1640 MW vào năm 1990, trước khi kết thúc giai đoạn ở mức 1500 MW. Ngược lại, con số này của Đức tăng đều đặn trong suốt thời gian, bắt đầu từ 400 MW và đạt 900 MW vào năm 2000. Những thay đổi tương tự, nhưng ở mức độ lớn hơn, đã được thấy ở số liệu của Đan Mạch và Ấn Độ. Sản lượng của Đan Mạch tăng mạnh từ 240 MW vào năm 1985, đạt 1640 MW vào năm 2000. Trong khi đó, con số này của Ấn Độ tăng dần từ chỉ 200 MW lên 1200 MW trong giai đoạn này.
Một số người cho rằng chính phủ nên chi trả toàn bộ học phí cho những ai muốn vào đại học. Tôi không đồng tình với quan điểm này vì nó sẽ quá tốn kém và có thể khiến sinh viên trở nên thiếu trách nhiệm. Thứ nhất, việc chi trả cho tất cả sinh viên đại học là một gánh nặng tài chính rất lớn đối với một quốc gia. Chính phủ cần chi tiền cho nhiều dịch vụ công quan trọng khác, chẳng hạn như y tế, cơ sở hạ tầng như đường sá, cầu cống, và an ninh. Nếu họ dành một phần lớn ngân sách cho giáo dục đại học, có thể sẽ không còn đủ tiền cho những nhu cầu thiết yếu này. Điều này có thể ảnh hưởng tiêu cực đến mọi công dân, chứ không chỉ riêng sinh viên. Vì vậy, chi phí này là quá cao để chính phủ một mình gánh vác. Thứ hai, giáo dục miễn phí có thể dẫn đến việc sinh viên không coi trọng việc học của mình. Khi sinh viên hoặc gia đình của họ phải trả tiền học, họ có xu hướng trân trọng cơ hội này hơn và nỗ lực để thành công. Nếu được học hoàn toàn miễn phí, một số người có thể không có động lực để tham dự đầy đủ các lớp học hoặc tốt nghiệp đúng hạn. Họ cũng có thể chọn những ngành mà bản thân không thực sự hứng thú, gây lãng phí một suất học ở trường đại học. Việc để sinh viên cùng chi trả học phí sẽ khuyến khích họ cam kết hơn với tương lai của chính mình. Tóm lại, dù ý tưởng về đại học miễn phí nghe có vẻ hấp dẫn, tôi tin rằng đây không phải là một chính sách tốt. Chính phủ còn có những ưu tiên khác, và điều quan trọng là sinh viên phải có sự đầu tư cá nhân vào chính con đường học vấn của mình.
Kính gửi ông Appleby, Cảm ơn ông đã liên hệ với tôi. Tôi rất quan tâm đến việc được phỏng vấn cho bài viết của ông về các chủ doanh nghiệp nhỏ trong thành phố của chúng ta. Tôi tin rằng đây sẽ là một cơ hội tuyệt vời để chia sẻ kinh nghiệm và những hiểu biết của tôi với độc giả của ông. Tôi có thể gặp ông vào chiều thứ Ba tuần tới. Tôi khá linh hoạt về thời gian và địa điểm cụ thể, vì vậy xin vui lòng cho tôi biết thời gian và địa điểm nào phù hợp nhất với lịch trình của ông. Trước khi chúng ta gặp nhau, tôi muốn hỏi hai câu hỏi. Thứ nhất, ông dự kiến cuộc phỏng vấn sẽ kéo dài khoảng bao lâu? Thứ hai, ông muốn tập trung vào những chủ đề hoặc khía cạnh cụ thể nào về doanh nghiệp của tôi trong cuộc trò chuyện của chúng ta? Thông tin này sẽ giúp tôi chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi gặp mặt của chúng ta. Tôi mong sớm nhận được phản hồi từ ông. Trân trọng, Martha Simon